TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM

 

Đại hội TQLC tại Úc Châu năm 2008.

 

Liên Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Úc Châu Đại hội mừng sinh nhật binh chủng lần thứ 54.

Đại hội vừa kết thúc thành công thật mỹ măn, xin chúc mừng và cám ơn đến ban tổ chức và toàn thể Hội TQLCVN Nam Úc. Và như thường lệ, Lá cải tôi xin phép mạo muội kể chuyện bên lề đại hội, nhưng hơi thiên về Hội Victoria một chút xin mọi người thông cảm.

1-    Đường trường xa.

Năm nay, chúng tôi Hội TQLCVN Tiểu bang Victoria đi dự Đại hội mừng sinh nhật thứ 54 của Binh chủng TQLCVN tại Nam Úc với thành phần quân số cao nhất từ ngày lập hội. Trước đó cả tháng, mọi người đều bàn bạc về ngày đi, ngày về và phương tiện cùng số người tham dự, mọi thứ chuẩn bị kỹ cho chuyến đi cứ như soạn lệnh hành quân tác chiến.

Chiếc xe bus 24 chỗ ngồi được thuê làm phương tiện chuyên chở cho cả đoàn đi dự hội, vừa rộng răi có chỗ để hành lư và chỗ ngồi thoải mái. Năm nay, để đến được đại hội, chúng tôi đi về hướng Tây Bắc, mặc dù Adelaide có tên gọi là Nam Úc, nhưng v́ tiều bang Victoria nằm về phiá dưới, xa xa về phiá Nam Đông Nam hơn, nên chúng tôi phải đi xéo theo hướng đă kể.

Như đă hẹn, 5 rưỡi tất cả mọi thành viên phải có mặt ở điểm hẹn, nhưng một số chiến hữu Mũ Xanh ở xa, đă cẩn thận rời nhà lúc 4 giờ mà không sao đến kịp, lư do v́ đường đông nghẹt xe vào giờ cao điểm, nên măi đến 6 giờ mới tới được điểm hẹn. Một số Mũ xanh khác đă rút kinh nghiệm Năm 06 đi Sydney bị đói v́ dọc đường không có hàng quán bán thức ăn, nên cố ăn thêm chút chút cho chắc bụng, mặc dù năm nay hội ta đă có thủ lương thực ăn đường cho cả đoàn đi phó hội.

Phải hơn 6 giờ xe mới chuyển bánh lên đường. Trời chiều Melbourne có mưa nhè nhẹ, nên màu trời xám nhờ nhờ. Sợ trời thiếu nước chăng mấy anh thích bia bọt đă hô xe ngừng ở một tiệm bán bia mang lên sàn xe hai thùng Heneiken ướp lạnh, khui liền đưa mỗi người một chai lót bụng. Mấy anh sợ tiểu (dọc) đường không dám đụng ngồi im, c̣n mấy anh bụng bự cứ khui nắp suốt. Mặt trời đi ngủ sớm nên hướng Tây cũng thiếu bóng mặt trời, ánh đèn đường đă lác đác đâu đây soi rọi một vài khúc đường chiều, may trời chỉ có gió nhè nhẹ nên cây cối chỉ đung đưa như những bàn tay vẫy nhẹ. Ra khỏi thành phố một đoạn ngắn đă nghe Đài SBS phát chương tŕnh tiếng Việt buổi chiều. Trần Như Hùng ngồi nghe ai nói vậy kià.

Mấy anh cựu binh già ghiền tương tư thảo buồn miệng, sau mấy ṿng bia bọt, mang thuốc ra hút khói phun mù mịt, làm cho những anh không nghiền cũng ná thở theo! Sau bản tin và chương tŕnh của Đài SBS vừa dứt, là các đài điạ phương ngấm bia phát sóng ngắn thay thế liền. Chắc phát sóng mạnh nhất phải kể là đài của TĐ 6 Thần ưng cảm tử, với chương tŕnh tạp lục tùm lum. Phát ngôn viên Sáu nhà ta hướng chương tŕnh qua Hà Văn Một TĐ 1 (Quái Điểu) vừa đánh vừa cười theo sự hưởng ứng của thính giả trên xe, một lúc sau Sáu chuyển hướng phát thanh sang mục tiêu Huỳnh Văn Hải TĐ 8 ‘Ó biển’. Sau các chủ đề chính là các chủ đề phụ, mục nào cũng vui lan toả khắp xe. Để đối lại Thần Ưng, mấy chiến hữu nhà ta cứ mang câu nói vui của anh Hai ‘Phu Nhân’ năm ngoái đă nói đùa tặng Sáu: ‘Không có thằng nào ngu như thằng Sáu,’ khiến tiếng cười như vỡ chợ râm ran liên tục, sao ai cũng đă già rồi mà chất lính không phai nhạt chút nào cà?

Đúng như dự kiến, xe chỉ ra xa thành phố một đoạn dài là mấy anh uống bia la chí chóe cứ xin ngừng để xuống xe xả hơi bia. Ông Thần tiễn nhà tôi đứng lâu, lại mắc cỡ dô bụi đứng sao đó tí nưă th́ bị quên, may anh bạn ngồi bên thấy vắng la lên xe mới mở cửa đón chàng chứ không, th́ bụi bờ nào mà cưu mang được anh qua nổi cái đêm thanh vắng lạnh ngắt giữa mênh mông hoang điạ này hở trời!

“Càng đi xa anh càng nhớ em” xe càng đi xa th́ trời đêm cũng khuya dần, các chương tŕnh phát sóng cũng bớt phát bớt thu, chuyển qua vặn nhỏ vừa đủ nghe để không làm phiền hàng xóm đang cần yên tĩnh để nghỉ ngơi, kể cả nhạc lính phát từ cái cassette trên xe.

Đến một thị trấn nhỏ, mọi người thức giấc khi xe t́m chỗ ghé cho mọi người xuống nghỉ chân thư giăn chút chút, vừa để xả bớt chất thưà mà cũng để có thời gian nạp thêm năng lượng. Mỗi anh được phát cho một hộp sôi bắp, người la nhiều, người la ít, chẳng biết đường mô mà ṃ, nhưng tiêu chuẩn là tiêu chuẩn, ai cũng như ai, không ăn hết th́ để dành vậy. Đi lâu vậy mà hỏi ra xe cũng chưa ra khỏi lănh thổ Tiểu bang Victoria nha mấy mẹ.

Xe lănh thêm dầu rồi bon bon trên đường thiên lư tiếp tục cuộc hành tŕnh trong màn đêm tối đen. Giờ th́ trên xe yên tĩnh hơn v́ anh hùng đă thấm mệt cả, mà cũng v́ đêm đă khuya hơn, đôi khi giật ḿnh thức giấc nghe tiếng thầm th́ của người bạn đồng đội mà cũng cả đồng hành. Xe vẫn chạy.

Chẳng biết bao lâu sau, xe vào lănh thổ Thành phố Adelaide. Tiếng nhạc quân hành mở hết cỡ trên xe làm mọi người tỉnh giấc, những bản nhạc lính làm mọi người hứng khởi hơn ngơ ngác ngó ra bên ngoài, cũng chỉ mới biết xe đang bon bon trên xa lộ và hai bên đường mờ mờ trùng điệp những “Rừng lá thấp”. Cho đến khi xe chui qua đường hầm ngắn th́ phố thị mới lác đác ven đường.

Adelaide vào giờ này 3 giờ sáng vắng bóng xe và người, thành phố vẫn đang ch́m trong giấc ngủ say. Như đă hẹn trước, chúng tôi đến nhà Sáu Lọ, người em gái của Đoàn Công Minh. Cô em gái chắc không ngủ được, chắc thức để lo đón các người bạn của anh ḿnh, đúng giờ hẹn đă phôn hỏi các anh đă đến chưa, và khi mọi người đến mọi thứ đă chuẩn bị kỹ càng, nệm cho các anh nghỉ ngơi và trên bàn những thức ăn dọn sẵn với nồi cháo gà thơm nức. Quẳng ba lô xuống là mỗi anh được mời ăn tô cháo nóng cho ấm ḷng chiến sĩ. Cám ơn vợ chồng cô Sáu nhiều nha.

Người thứ hai đón chúng tôi trong đêm là chiến hữu Hùng, dân cựu pháo binh cũng chờ đón bạn bè từ Melbourne qua, anh chạy xe sang và mời về nhà uống ly cà phê đầu ngày. Xong cữ cà phê chúng tôi sang nhà chiến hữu Bích ăn bún mọc lót dạ. Ở đây chúng tôi gặp các chiến hữu của Hội New South Wale đi máy bay qua từ ngày hôm trước, mới có một năm mà gặp lại nhau mà sao mọi người mừng rỡ quá chừng chừng. Thế là chỉ mới tới Adelaide có mấy giờ đồng hồ mà chúng tôi đă được ăn uống tới tấp sướng chưa?

Sau các cữ ăn uống buổi sáng, chúng tôi cùng kéo nhau qua Văn pḥng Cộng đồng Người Việt Tự do Nam Úc để chuẩn bị tập dợt và trang trí lễ đài. Vẫn các chiến hữu Nam Úc là chủ yếu, các chiến hữu New South Wale và Victoria phụ vào các phần tập dượt toán quốc quân kỳ và trang trí hội trường. Mấy việc này quân ta đă quen nên làm cũng nhanh cái rụp, nhất là các chiến hữu bên Nam Úc nơi các anh thực tập hàng năm với đầy đủ các thứ cần thiết cho một toán quốc quân kỳ.

Chiều đến, sau bưă ăn trưa ở nhà Sáu Lọ, chúng tôi thay quân phục và lên xe trở lại Trung tâm sinh hoạt Cộng đồng Người Việt Nam Úc. Trời c̣n sớm, mọi người nhân cơ hội c̣n đang rảnh rang cùng nhau chụp h́nh kỷ niệm, từng hội và chụp riêng tư với nhau. Sau đó lại tập dợt với phần âm thanh phụ diễn. Một số các chiến hữu thuộc các quân binh chủng bạn cũng tới với quân phục đại lễ chỉnh tề. Rồi các ban ngành đoàn thể, đồng bào trong Tiểu bang Nam Úc đủ cả nam, phụ, lăo ấu về dự rất đông.

2 - Lễ Truy điệu.

Buổi lễ truy điệu được tổ chức trong bầu không khí rất trang nghiêm, cảm động với đủ mọi lễ nghi quân cách theo đúng truyền thống của binh chủng thủy quân Lục chiến Việt Nam. Trước sân cờ, một lễ đài cao có quốc kỳ và hàng chữ Tổ quốc ghi ơn, trên cao là huy hiệu binh chủng TQLCVN. Hai bên hai hàng quân danh dự dàn chào, đoàn rước quân kỳ với cờ và súng hùng dũng tiến lên theo tiếng nhạc quân hành, với các lễ nghi như chào quốc kỳ Úc, Việt, Truy điệu với bài văn tế chiến hữu trận vong, giọng ngâm khi bổng, khi trầm hùng tha thiết, của Mũ xanh Đức, được minh hoạ qua h́nh ảnh được chiếu lại trên slide show với màn h́nh rộng, giới thiệu về các chiến sĩ VNCH nói chung và đặc biệt về binh chủng TQLCVN nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 54. Trong cái không khí thinh lặng, ánh sáng mờ mờ, anh linh các anh hùng tử sĩ Việt Nam được thỉnh mời về như hiện điện đâu đây, để đón nhận những t́nh cảm của chiến sĩ đồng bào tỏ ḷng thành kính tri ơn. Buổi lễ truy điệu kết thúc bằng nghi thức dâng hương của toàn thể quân, dân, cán, chính hiện diện trong buổi lễ.

Sau lễ, một tiệc trà thân mật được mọi người dự lễ tham dự vui vẻ tṛ chuyện trong t́nh chiến hữu và đồng bào. Đây cũng là dịp để mọi người có cơ hội chuyện tṛ thăm hỏi nhau về đời sống và sinh hoạt của những người dân Việt sống trên đất Úc, trao đổi những thông tin về bạn bè ở mọi nơi mà ḿnh biết được. Trời về khuya mà coi ṃi mọi người c̣n măi quyến luyến chưa muốn rời. Chúng tôi chia tay nhau về nơi nghỉ hẹn gặp nhau trong ngày đại hội chính thức vào trưa hôm sau.

Trở lại nhà Sáu Lọ, chúng tôi được thiết bưă cơm với đầu đủ các món, bia bọt đủ cả nhưng đặc biệt chủ nhà c̣n đưa ra một b́nh rượu thuốc, phải là quư và ngon lắm nên các chiến hữu bỏ bia uống rượu, cứ chai này hết có chai kia mang tới liền. Phải công nhận vợ chồng chú Sáu Lọ hiếu khách, hai người cứ chực chờ để được phục vụ.

Mấy anh uống yếu thay đồ rồi lăn ra ngủ, c̣n mấy tay hăng tiết vịt cứ uống t́ t́. Trời khuya lắc khuya lơ mọi người hết thức nổi, quay ra ngủ hết. Căn nhà cô chú Sáu Lọ chắc vững lắm mới chịu nổi sức ngáy của hơn tiểu đội Cọp Biển, thôi th́ đủ loại tiếng gầm gừ phát ra theo đủ mọi âm vực. Anh nào ngáy to th́ mới không phải nghe tiếng ngáy của đồng đội. Anh nào say sưa th́ coi như chẳng biết trời chăng ǵ cả, cứ ngỡ như đêm vẫn yên tĩnh cùng trăng thanh gió mát, trời yên bể lặng.

Sáng Chủ nhật trời trong, giớ mát, mấy anh cựu binh già dậy sớm, c̣n trong chăn đă tḥ đầu ra tố cáo đồng đội, ngáy to, ngáy nhỏ, tiếng th́ thào không ngăn nổi tai cô Sáu dậy theo để nấu nước cho các anh uống trà uống cà phê. Thế là thứ tự mọi người cùng dậy theo xếp đồ đạc, xong ra sân nhà đón nắng làm vài động tác thể thao cho giăn gân, giăn cốt, tiếng cười lại tiếp tục rộn ràng theo chuyện kể lại buổi tối truy điệu hôm qua. Mấy anh già đứng chào nghe chân cẳng ră rời và thấm cái lạnh nghe có ṃi oai oải. Một anh góp ư, cứ cái đà này chắc vài năm nưă, dám nhóm dàn chào phải ngồi ghế mà chào, người chỉ huy chắc phải hô: “Chú ư, ngồi nghiêm!” Ghế cầm tay, cầm!” Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó đă cảm thấy tức cười rồi, thế mới biết thời gian qua mau! Kéo theo cái già xồng xộc đến, hỏi sao chúng ta chẳng vui mừng mỗi dịp được gặp lại nhau.

Lính nhà ta mà rảnh, th́ ‘sức mấy mà buồn,’ sức mấy mà ngồi yên. Ai đó thủ sẵn bộ bài móc ra, vừa uống rượu, vừa bày binh bố trận. Nh́n các anh lính già đeo kiếng lăo binh bài, thế mà phong cách cũ th́ vẫn y chang, vừa binh vừa chọc nhau, thắng th́ có giọng cười chế nhạo bạn binh dở, mà thua th́ ngồi nghiêm, mấy anh chung quanh vừa chầu rià, vừa ké chơi, đâm thọc gậy góp vui, anh nào binh lâu c̣n tặng câu ‘đọc báo tàu à mày? Hế hế hế.’ Anh khác tạt dầu ngay, ‘thua không tức bằng tức tiếng cười thằng chả!!’ Không khí vui lây với cả chủ nhà và khách đến chơi. Ai cũng nói mấy cha Cọp Biển này dzui thiệt t́nh nha.

3 - Đại hội.

Trưa Chủ nhật, sau bưă ăn, chúng tôi lại quân phục chỉnh tề đi dự đại hội. Đến hội trường, bàn ghế đă sẵn sàng, mọi người được mời vào ghế theo từng hội. Đại hội bắt đầu bằng bản thủy quân lục chiến hành khúc. Giới thiệu thành phần các ban chấp hành mới, và phần báo cáo của các hội trong liên hội. Sau đó là phần đóng góp ư kiến xây dựng, rút tiả kinh nghiệm về cách thức, cùng những thiếu sót về buổi lễ truy điệu, trong t́nh chiến hữu thật vui vẻ. Với lễ bàn giao chức vụ liên hội trưởng cùng với phần trao quân kỳ, huy hiệu binh chủng cho liên hội trưởng mới cũng như hội sẽ đảm trách tổ chức đại hội Năm 2009 là Hội TQLCVN New South Wale. Cuối cùng mọi người cùng tập trung chụp h́nh lưu niệm Đại hội Liên hội TQLCVN mừng sinh nhật 54 năm của binh chủng.

Đến đây, kể như những phần chính của đại hội đă hoàn tất được hai phần, phần c̣n lại đêm nay là bưă tiệc mừng đại hội sẽ long trọng tổ chức chung vui giữa thân nhân, đồng bào, đồng đội vào chiều cùng ngày.

Chúng tôi lại tập trung đông đủ trước hội trường, pḥng tiệc đă chuẩn bị sẵn sàng đang chờ đó quan khách. Các chiến hữu tụm năm tụm ba tṛ chuyện, vui đùa, thăm hỏi nhau, kể lại chuyện cũ ngày xưa khi tuổi thanh xuân của ngày c̣n hiên ngang mặc áo lính. MX Nguyễn Hùng Phi hỏi các chiến hữu ḿnh ngồi trong hay ngoài? Mọi người ai cũng đồng ư là ngồi bên ngoài cho vui, thế là ba bàn tṛn được kê lại thành một dẫy dài ngồi đấu với nhau mà cụng lon cũng dễ.

Khi buổi lễ bắt đầu, sau lời chào mừng quan khách, toàn thể Liên hội được mời lên chào mừng quan khách qua bản thủy quân lục chiến hành khúc và Cờ bay, tiếng hát thật hào hùng tạo cho buổi tiệc vui ngay từ phut mở màn. Các chiến hữu Nam Úc làm nhiệm vụ tiếp tân, c̣n lại mọi người về bàn chào mừng nhau bằng bưă tiệc thật vui trong t́nh huynh đệ chi b́nh cùng những người cùng binh chủng, cùng mầu áo. Đến phần văn nghệ, quân ta lại hăng hái tham gia, Mười Thân với bản nhạc ‘Không bao giờ ngăn cách’ mở màn. Rồi Nam với những bản nhạc kích động. Mỗi bài hát được sự phụ diễn tự nguyện và rất nhiệt t́nh của Mũ Xanh Minh Tâm với những điệu nhảy rất điệu nghệ. Sen kẽ là những bài ca của các ca sĩ của Thành phố Adelaide thân thương. Nhờ đó mà tiệc mỗi lúc một vui hơn.

Riêng bàn của các chiến hữu Cọp Biển, lúc nào cũng nhộn nhịp nhất, v́ mỗi năm mới có dịp gặp lại nhau, những cái nắm tay, những cái ôm rất chân t́nh thể hiện t́nh huynh đệ chi binh thắm thiết. Do đó mà những cái cụng chai cụng lon rất rôm rả, uống như chưa từng uống bao giờ v́ c̣n đêm nay ngồi bên nhau, mai mỗi người đă về nơi khác lo công việc thường nhật của một người dân b́nh thường như chưa bao giờ mặc áo lính.

11 giờ đêm, chúng tôi từ giă bạn bè để lên đường trở về, con đường hơn 800 km sao thấy dài dằng dặc. Hai bên cửa xe, các chiến hữu của hai hội Adelaide và NSW. đứng tiễn, những cái nắm tay không muốn dời, như muốn kéo dài măi cuộc vui. Người ở lại và người đi cùng bịn rịn như nhau, cái t́nh ấy khiến những anh cựu binh già cứ băn khoăn hứa hẹn qua năm cũng vẫn cố đi dự đại hội, dù đường có xa hơn. Về đến nhà, trời cũng đă gần trưa.

Melbourne 13/10 Năm 2008. 

                                                                                                 

 



Mọi tin tức, bài vở  muốn đăng trên website TQLC/VN xin email:
  bixitrum@yahoo.com