Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép

Trong một tiểu đoàn, từ chú khinh binh đến anh
tiểu đoàn trưởng (tôi không gọi là ông) đều có những kỷ niệm VBĐL
khó quên, dĩ nhiên là vui và buồn đâu đó trên chiến trường, t́nh
trường cuối đường góc phố, quán bia v.v.. Được đọc những mẩu chuyện
VBĐL, chúng ta thường gặp những điểm giông-giống mà bản thân người
nghe đă trải qua mà không biết kể, nhưng nếu có ai khơi ra th́ kỷ
niệm cũ ào ào chạy tới. Tôi là thuộc cấp của Đồ Sơn, Trâu Điên
Trưởng, nên đọc những VBĐL của anh làm tôi nhớ đến doanh trại Lê
Hằng Minh, căn nhà ngói 2 tầng, hồ tắm Ngọc Thủy, quán con Gà Quay,
quán 333 ngă ba xa lộ v.v.. nhưng nhớ phát khóc là những lúc những
nơi có tiếng súng nổ, có người ra đi, người ở lại th́ rồi cũng ra đi
nhưng chưa biết lúc nào.
Tôi đă thưởng thức VBĐL của Đồ Sơn khi nói đến Kinh Cái Thia, Mậu
Thân Saigon, đến Cẩu Khởi, Bời Lời và bây giờ là câu chuyện “T́nh
Đồng Đội”, hơn 40 năm sau Đồ Sơn nhận diện được kẻ thù đă loại ông
khỏi Trâu Điên: “Miểng B40”.

Tối đó tiểu đoàn dừng quân ở một địa thế “da beo, da cọp”, đất th́ ít mà śnh th́ nhiều, loáng thoáng vài g̣ đất nhỏ trồng chuối xen lẫn đa phần là rừng tràm, việc pḥng thủ tương đối khó khăn, phạm vi tuyến pḥng thủ ĐĐ.1 của tôi śnh nhiều hơn đất, có vài g̣ đất ưu tiên cho súng cộng đồng, đđt &trđt th́ giăng vơng từ cây tràm này qua cây tràm kia mà đu đưa. Tôi nghe có tiếng cá lóc quậy dưới vơng.
Tôi đang mơ màng th́ thấy nháng lửa theo liền sau
là một tiếng nổ lớn ngay bên trong tuyến pḥng thủ, định hướng tôi
đoán là vị trí BCH Tiểu Đoàn, chưa biết chuyện ǵ nhưng theo thói
quen là cứ nhào khỏi vơng và tôi bị lún śnh nhưng cố ngoi lên và
hét mở máy liên lạc với TĐ và cho lệnh các trung đội nhào ra tuyến
pḥng thủ.
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn rồi im mà không có tiếng súng nhỏ, tôi
nghi là lựu đạn “cướp c̣”, chuyện này đă xẩy ra ở Cồn Tiên, ngay sau
đó th́ biết Đồ Sơn bị thương và đă nghe tiếng Đà Lạt, Tiểu Đoàn Phó,
trong máy. Mọi diễn tiến sau đó th́ Đồ Sơn đă thuật lại và khi trực
thăng tải thương Đồ Sơn th́ các đại đội trưởng nhận lệnh phải làm ǵ
từ Đà Lạt Nguyễn Kim Đễ.
Tôi nhận ĐĐ1 từ tay Đà Lạt nên trong các cuộc
đóng quân đêm, thường thường Đà Lạt nằm với ban chỉ huy ĐĐ1, chuyện
dễ hiểu, nhưng đêm ấy vị trí đóng quân quá chật, có cái g̣ mối th́
cho súng cối nên TĐP đă ở vị trí khác, gần BCH/TĐ. Nhờ vậy mà sau
khi nổ, không nghe tiếng Đồ Sơn lên máy như mọi khi, chúng tôi thật
sự lo, nhung ngay sau đó th́ b́nh tĩnh trở lại, Đại Úy TĐP đă có mặt
ngay BCH/TĐ.
Sau khi Đồ Sơn bị B40 loại khỏi Trâu Điên th́ 19 tháng 6/69, tôi
cũng bị ḿn gài loại khỏi Trâu Điên gần giống như Đồ Sơn. Mấy anh cố
vấn “ồn ào” làm VC nhận ra vị trí quan trọng khiến Đồ Sơn lănh thẹo.
Ngày đó không biết Tiểu Đoàn Phó Nguyễn Kim Đễ đi đâu, có thể là đi
phép hay đi thành lập TĐ.9 nên Robert bảo tôi coi cánh B và dĩ nhiên
cho cố vấn đi theo.
Không tin dị đoan nhưng mấy lần có CV đi theo là
đại đội tôi đụng nặng, hơn nữa tôi dốt tiếng Mỹ nên không ưa CV Hoa
Kỳ. Tôi nói anh Phúc giao cánh B cho Hợp hay Dzoan, v́ 2 tên này
thâm niên Trâu Điên hơn tôi. Anh Phúc trợn mắt: “củ cải”.
Du kích từ trong làng bắn ra, tôi bắt anh em ta dàn hàng ngang lội
ruộng, men theo các bụi dừa nước mà tiến, không đi đường ṃn. Tôi và
cố vấn đi sau trung đội 14 một quăng và anh cố vấn th́ cứ tía lia ồn
ào, tôi chả biết anh ta nói ǵ. Bất th́nh ĺnh tôi thấy một sợi dây
từ dưới nước bung lên, bụi dừa nước trước mặt nháng lửa và tôi không
biết ǵ nữa.
Th́ ra một tên VC núp dưới nước, trong bụi dừa nào đó đă tha cho
Trung Đội 14 và kéo dây giật ḿn anh nói tiếng Tây. Tôi bị vạ lây v́
anh Cố Vấn Mỹ ồn ào giống như trường hợp của Đồ Sơn. Một tử thương,
cố vấn bị thương, tôi nằm bệnh viện Lê Hữu Sanh 1 năm 1/2.

Trước khi xuất phát, hậu trạm tiếp tế thuốc lá café và trao cho tôi
lá thư dầy của người yêu, ngoài b́ thư có ghi chú: “picture inside”.
Chưa đọc vội, tôi bao người yêu bằng nhiều lớp nylon để em khỏi ướt
rồi để lên túi áo ngực nơi có trái tim phía sau. Rồi bị thương, tôi
quên em. Khi tỉnh dậy, cao bồi Xiêm trao lại cho tôi bọc nylon, mở
ra th́ ướt hết, chữ nḥe, h́nh mờ và bị xé rách, trong bọc nylon đó
tôi “nhận” được miểng ḿn bằng ngón tay út, bị h́nh ra giấy nylon
quấn lại, trói lại nên không đi tiếp vào tim được.
Cố vấn làm quà kỷ niệm cho Đồ Sơn một miếng ḿn, tôi làm quà cho cô
nữ sinh Gia Long tấm h́nh em rách và mảnh ḿn.
MX Tô Văn Cấp
Cách sử dụng "I"
và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi
& ngă" trong
tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong
tiếng Việt
Xưng hô tiếng
Việt...
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên
đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một
thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi
mong manh
Người c̣n nhớ
hay người đă quên
Cao Xuân Huy -
Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy
“Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi
nhỏ
Vui buồn đời
lính 1 -
2 - 3
- 4 -
5
Ḍng
thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền
thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến
không dừng ở đây
Nỗi ḷng
biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái
Điễu
Thiên
hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận
An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng
Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho
anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc
sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ,
họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một
cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng
Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ
Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc
Trang Thủy