Page 109 - Đặc San TQLC 2026
P. 109
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
bốn dãy phố. Khi tôi bước vào nhà, lúc cũng có những dòng chữ trìu mến “Bố
nào bố tôi cũng chuẩn bị sẵn thức ăn thương con nhiều”. Ông luôn viết, hay nói
trưa, nào cá kho, thịt kho, rau xào và có bông đùa như thế để nhắc nhở là ông yêu
cả canh nữa. Lâu lâu cũng có thức ăn thương tôi nhiều, muốn làm cho tôi vui.
Mỹ, sandwich, hamburger, bơ đậu Tôi thường lén ăn trưa một mình để
phộng, và còn thay đổi theo mùa. Giáng không ai thấy được cái túi giấy và khăn
Sinh bánh có viền xanh hình cây thông, ăn. Nhưng cũng chẳng giấu được lâu.
Valentine có hình trái tim v.v… Một hôm, một đứa bạn tình cờ thấy
Khi tôi lớn hơn một chút, vào năm khăn ăn của tôi, nó chộp lấy la lên và
đầu tiên trung học, tôi lại thích sống độc chuyền đi khắp căn phòng cho mọi người
lập, tôi muốn thoát ra những cử chỉ yêu xem. Mặt tôi nóng bừng, bối rối, mắc cỡ
thương dành cho con nít của bố, vì sợ muốn chui đầu xuống đất.
chúng bạn trêu chọc. Nhưng chẳng bao Bữa đó tôi về, làm mặt giận bố tôi
giờ bố buông tôi cả, đôi khi tôi rất bực và “cấm” ông ấy không được viết “bậy
mình. bạ” trên khăn giấy nữa, để bạn bè không
coi tôi như đứa con nít lúc nào cũng cần
người lớn chăm sóc. Lần đầu tiên tôi
thấy bố tôi buồn, lặng lẽ vào phòng đóng
cửa.
Ngày hôm sau, tôi vô cùng ngạc
nhiên vì tất cả bạn bè bu chung quanh
tôi, chờ để được xem chiếc khăn ăn,
nhưng lần này thì trống trơn, không có
dòng chữ hay hình vẽ gì cả. Nhìn mặt
bọn chúng thất vọng, hụt hẫng, tôi mới
hiểu ra, tất cả chúng nó đều mong ước có
một ai đó biểu lộ tình thương yêu ngọt
Cấp trung học, tôi không thể về nhà ngào giống vậy đối với chúng. Lúc đó
ăn cơm được nữa, phải bắt đầu tập tự lo lòng tôi len lén cảm thấy vui vui, dâng
cho mình. Nhưng bố tôi lại thức dậy sớm lên niềm tự hào về bố. Tôi vội về làm
hơn thường lệ để chuẩn bị bữa ăn trưa lành với bố, và những dòng chữ, những
cho tôi. Ông cẩn thận ghi cả tên tôi bên hình vẽ yêu thương lại tiếp tục.
ngoài túi giấy đựng đồ ăn. Lật dưới đáy Những năm còn lại ở trường trung
bao giấy, luôn luôn có một vài hình vẽ học, tôi vẫn đều đều có những chiếc khăn
nhỏ, khi thì căn nhà, khi thì dòng suối, đặc biệt ấy. Từ đó, tôi giữ lại, cất trong
ngọn núi, chim cá và hình trái tim với một cái hộp riêng, giấu kín.
dòng chữ “I Love You Tammy!” Nào hết Chưa hết, khi vào đại học, tôi phải
đâu, bên trong những chiếc khăn giấy rời xa bố, tôi nghĩ thông điệp xưa kia
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 99

