Page 120 - Đặc San TQLC 2026
P. 120

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               rách bươm, xây xát rướm máu, chỗ ướt                   Tội nghiệp, mặc dù vô cùng mệt mỏi
               chỗ khô, chân đi khập khễnh, trông có vẻ         anh vẫn còn nhớ đến trách nhiệm của
               đau đớn và mệt mỏi. Trung Sĩ Hiển chào           mình. Sáng hôm sau tôi cho Thọ đưa anh
               tôi và nói:                                      về lại đơn vị.

               -Tình thẩm quyền, anh lính này thuộc                   Anh  đi  rồi  tôi  vẫn  còn  mãi  băn
               đơn  vị  của  ông  chạy  lạc  bị  toán  địa      khoăn, không hiểu ma đưa lối, quỉ dẫn
               phương quân gác cầu bắt giao cho tôi.            đường thế nào mà anh lại chạy xuyên
                Quay  qua  anh  chiến  binh  TQLC,  tôi         đêm từ 9 giờ tới gần 12 giờ khuya, qua
               hỏi:                                             biết bao nhiêu trạm gác, vị trí đóng quân
               -Mày ở đại đội nào, sao giờ này đi ra tới        của  TQLC  và  địa  phương  quân  mà
               đây?                                             không  bị  bắn  lầm.  Anh  là  người  miền
                     Dạ em ở Đại Đội 4. Khoảng 9 giờ đêm        Nam vùng 4, biết gì về đường sá ngoài
               hồi hôm, em đang mơ màng ngủ thì thấy            này. Từ Đại Đội 4 chỗ anh đóng quân
               Việt Cộng tấn công, tụi nó đông lắm có           đến tiểu đoàn hơn 2 cây số, từ tiểu đoàn

               cả xe tăng nữa. Chống cự không nổi nên           đến ngã ba Hải Lăng gần 5 cây số, từ ngã
               em phải bỏ chạy. Tụi nó rượt theo, em            ba Hải Lăng đến cầu Bến Đá 7 cây số. Vị
               chạy bán sống bán chết, mệt quá dừng             chi tất cả gần 14 cây số chạy xuyên đêm
               lại thì thấy mấy anh này ra giữ lại và           trong một tình trạng hoảng hốt như vậy,
               dẫn em vô đây. Bây giờ gặp Thiếu Úy em           thật không hiểu điều gì đã xảy ra. Đêm
               bớt sợ rồi. Nói  xong tôi nghe anh thở ra        qua Đại Đội 4 vẫn bình yên, giấc mơ của
               nhẹ nhõm.                                        anh thật là kỳ quái! Trên đời có biết bao

                     Đời lính chiến là thế đó! Cũng như         nhiêu điều không có câu giải đáp.
               anh,  mỗi  khi  tôi  gặp  tình  huống  khó             Ngày  đặt  chân  đến  Bến  Đá  tôi  có
               khăn mà gặp được các huynh trưởng như            nghe những chiến binh CAP kể chuyện
               Nguyễn Lai hay Tăng Bá Phụng là phấn             về một người lính TQLC đa tình phải
               chấn tinh  thần lên  ngay và giải quyết          lòng một cô gái trong làng. Có lẽ cô ta
               công việc một cách dễ dàng. Đời lính gặp         cũng có cảm tình với anh nhưng bị gia
               được  cái  phao  khi  chơi  vơi  giữa  dòng      đình ngăn cản.
               thật là cần thiết.                                     Một  đêm  anh  đến  nhà  cô  nhưng
                     Tôi cám ơn anh Hiển và dắt người           không ai chịu mở cửa. Thế là anh quyết

               lính vào, nhắc Trung Sĩ Nhất Cát, Hạ Sĩ          định ngồi ngoài cửa cho đến sáng hôm
               Quan Truyền Tin gọi về tiểu đoàn báo             sau.  Cầm  gói  thuốc  CAPSTAN  trong
               cáo tình trạng người lính lạc, bảo Binh          tay  (hầu  hết  lính  TQLC  đều  hút  loại
               Nhất Thọ cùng Đại Đội 4 với anh lo chỗ           thuốc lá thơm này), anh đọc xuôi:
               ngủ cho anh. Anh lính ngập ngừng:                -CAPSTAN:  Chiếc  Áo  Phong  Sương
               -Thưa Thiếu Úy, em còn phải gác từ 12            Tình Anh Nặng.
               giờ đến 2 giờ.                                   Rồi sau đó đọc ngược:
               -Hôm nay tao cho mày nghỉ gác                    -CAPSTAN:  Nặng Ân  Tình Sớm  Phụ





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 110
   115   116   117   118   119   120   121   122   123   124   125