Page 126 - Đặc San TQLC 2026
P. 126
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
suýt chút nữa tôi đã gây tai nạn. Tôi hút thuốc? Tôi tự đặt cho mình câu hỏi
thản nhiên sang lane để xuống exit mà này và cũng không có được câu trả lời
không ngoái đầu nhìn lại để thấy có một đầy đủ.
chiếc Sport đang trờ tới với tốc độ khá
nhanh. May mà tiếng kèn xe đã làm tôi Ba Mươi Năm Tình Lận Đận.
tỉnh thức và kịp thời bẻ tay lái về bên
trái. Tôi nhận được một ngón giữa đỏ Thuốc lá là người tình khói sương
chót với nét mặt hầm hầm của cô gái Mỹ thân thiết của tôi đã 30 năm. Chúng tôi
trẻ đẹp lái chiếc Sport. Và tôi vẫn có thì chưa hề rời xa nhau, phụ rẫy nhau dù 1
giờ liếc thấy bàn tay phải của cô cầm ngày. Kể cả những lúc tôi đói nghèo,
điếu thuốc lá đang đỏ. quần áo 1 bộ, cơm ăn 1 bữa. Thuở ban
Cuối cùng tôi cũng đủ nhanh nhẹn để đầu lưu luyến ấy, nàng mặc áo màu xanh
xoay sở mua được gói thuốc lá từ một – màu xanh Bastos – nằm chễm chệ bên
tiệm Grocery gần đó và vào sở làm chỉ ly cà phê phin đậm đặc, trong quán cà
trễ có vài phút. phê nhỏ Chung cư Nguyễn Thiện Thuật
Xem thế thì biết, khi đặt vấn đề cai Sài Gòn với cô gái thâu ngân có nét đẹp
thuốc, đầu tiên phải đặt câu hỏi: Mình liêu trai của Bồ Tùng Linh. Đôi mắt cô
có thắng mình được không? Lúc ấy, tôi to, mái tóc bới cao. Trông cô giống hệt
không có câu trả lời quả quyết. Tôi chỉ đào cải lương Mỹ Châu nổi tiếng lúc bấy
nghĩ đến lúc mình thua cuộc trước mặt giờ của Sài Gòn cuối thập niên 60s. Hình
con mình. Nỗi xấu hổ với vợ tôi thì không như, đối với tôi (và những người bạn
nhiều lắm. Vì vợ tôi đã chứng kiến tôi cùng trang lứa thuở ấy) gói thuốc lá
thua cuộc nhiều lần. Kể cả những thua Bastos xanh và ly cà phê phin đậm đặc
cuộc thầm kín. Còn nỗi xấu hổ với chính làm cho tôi có nam tính hơn dưới mắt cô.
mình. Dường như, với tôi cũng không Ngày tháng và những mùa thi nối
thành vấn đề cho lắm. Vì tôi đã quá quen đuôi nhau đến rồi nối đuôi nhau đi.
thuộc với “cái tôi chẳng nên trò trống gì” Hằng đêm, chúng tôi – tôi, gói thuốc
rồi. Nhưng với đứa con gái 5 tuổi thì Bastos xanh, ly cà phê đậm đặc và cô
khác. Nó coi tôi như thần tượng. Trong thâu ngân của quán cà phê chung cư –
cái trí óc non nớt của con tôi, không có vẫn ngồi đó, nhìn nhau. Cho đến một
chỗ cho cái “không thể” của bố nó. Tôi hôm, cô gái không còn ngồi ở chỗ hằng
mường tượng câu hỏi ngây thơ của con đêm cô vẫn ngồi nữa, mà thay vào đó
một khi tôi thử cai thuốc nhưng thất bại: một cô gái khác, khá lớn tuổi hơn. Tôi
Tại sao bố KHÔNG THỂ bỏ thuốc được cũng bỏ chỗ hằng đêm tôi vẫn ngồi để
hả bố? Tôi sẽ trả lời sao với con? Và tất đến một chỗ khác. Vì những mùa thi đã
nhiên, tôi không muốn phá đổ thần chấm dứt với tôi, tôi không cần những ly
tượng của con tôi. cà phê phin đậm đặc nữa, thay vào đó là
Nhưng trước hết, tại sao lại phải bỏ ly sữa ngọt nóng bỏ vào đó một chút cà
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 116

