Page 152 - Đặc San TQLC 2026
P. 152
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Sài Gòn trong thời của tôi cũng là nơi bỏ một thời gian dài để tập trung vào đời
sự vô tư của hậu phương hiện diện ngay sống mới. Tôi tránh lang thang đến
bên cạnh cái khốc liệt của cuộc chiến. những miền quá khứ vì ngại cảm giác
Những chiếc xe chở đầy những người lính đau lòng khi nhớ về những đoạn đường
da đen sạm, áo trận còn bám đầy bụi, không thể trở lại. Tuy nhiên, thỉnh
chạy vút qua cổng trường, trước những thoảng tôi vẫn bắt gặp một bài văn, một
ánh mắt dõi theo của đoàn nam sinh mắt khúc hồi ký, hay một đoạn phim với
sáng, môi tươi và đám nữ sinh ngây thơ, nhạc lính và hình ảnh những người chiến
tíu tít như một đàn bướm trắng. Ngay sĩ đội nón sắt, vác súng trường lầm lũi đi
trong xóm tôi, binh sĩ đóng quân trong qua những con phố nghèo. Lúc đó, mắt
khuôn viên của một hãng bào chế thuốc tôi đã quen với hình ảnh những quân
đối diện nhà tôi. Ngày đó, hình ảnh nhân Hoa Kỳ cao to, vạm vỡ, tôi nhận
người lính quen thuộc như một phần của thấy rằng người lính VNCH quá gầy, nét
đời sống tôi. Rất nhiều chú, bác, anh họ mặt quá đăm chiêu, và hành trang trên
tôi là quân nhân. lưng quá nặng. Mỗi lần như thế, lòng tôi
Năm 1968, họ bế tôi trên tay lúc luôn luôn đắn đót, bùi ngùi.
chạy loạn. Và cứ như thế, thời gian trôi qua…
Năm 1972, mỗi tối tôi đều theo dõi Hai mươi năm…
hình ảnh họ trên Ti vi. Những chiến sĩ Bầy trẻ thơ nay đã lớn, và chàng trai
mặt hốc hác nhưng mắt sáng ngời, tay nay đã già…
cầm súng, tay dắt dân chạy loạn. Những (Phan Văn Hưng, 1995)
người lính rất trẻ nhảy từ trực thăng Lần đầu nghe câu hát đó, tôi lặng
xuống, loạng choạng dưới sức nặng của người. Câu hát cứa vào lòng tôi nỗi khắc
ba lô trĩu lưng nhưng lập tức đứng thẳng khoải của đứa trẻ-thơ-đã-lớn nhìn
lên, ôm súng lao vào vùng lửa đạn mịt những chàng-trai năm xưa mỗi năm một
mù. già đi. Rồi thắt lòng khi nghĩ đến ngày
Rồi năm 1975, tôi thấy họ bơ phờ đi chúng tôi trở thành thế hệ duy nhất đã
bộ trên mọi nẻo đường Sài Gòn, và gặp sống qua cuộc chiến Việt Nam!
họ nằm chết cô đơn trên cầu Phan Thanh Cho đến lúc đó, tôi mới tìm đến các
Giản, khi con bé – tôi – đi lang thang để bác, các chú, các anh để bày tỏ – một
vơi nỗi buồn mất nước. Ngay từ nhỏ tôi cách muộn màng – lòng quý mến. Tôi đã
đã hiểu các chiến sĩ VNCH hy sinh rất trở thành thân thiết với ý nghĩ và cả nỗi
nhiều để giữ đất nước cho tôi sống. Tôi đau của họ qua những buổi nói chuyện
quý mến họ, đậm đà và hồn nhiên, tựa và những bài viết.
như điều đó là hiển nhiên trong cuộc đời Tôi nhớ mãi câu nói đậm nét miền
của những đứa bé miền Nam sinh ra và Nam chân chất của Cố Thiếu Tướng Lê
lớn lên trong trận chiến như tôi. Minh Đảo, người hùng Xuân Lộc: “Bác
Tôi vượt biển, đến Mỹ khi vừa lớn, rồi chuẩn bị trận mạc xong xuôi rồi chờ tụi Việt
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 142

