Page 218 - Đặc San TQLC 2026
P. 218
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
em tù ăn trưa. Khi thấy nước văng lên những nụ cười trên môi các chị, nhưng
tung toé từ chảo nước sôi, anh em nhà cũng có lúc bối rối khi đối diện với vẻ ưu
bếp, do hoảng hốt, thay vì nắm hai tay tư của ai đó liên quan đến chuyện tình
hai chân khiêng anh ra khỏi chảo, họ lại cảm gia đình. Những ngày ấy, dù vui hay
xúm nhau nắm hai chân Lượm lôi ra buồn, cũng không bao giờ tìm lại được.
khiến đầu của Lượm chìm xuống nước sôi Ngày 13-2-1988, hầu hết số tù nhân
trước khi toàn thân ra khỏi chảo! các cấp từ ngoài Bắc vô, đều được trại ký
Như thường lệ, mỗi ngày Lượm giấy thả “đại trà” (chữ VC) về trình diện
thường mang lon guigoz có làm quai địa phương theo địa chỉ đã được khai
xách, xuống nhà bếp lấy nước sôi pha trà trong phiếu lý lịch. Tôi đến gốc cây mít
hay cà phê để dành uống. Hôm đó đội trước buồng 4 để bắt tay từ giã ba người
chúng tôi lao động gần trại nên được cho bạn trẻ đang đứng rưng rưng nước mắt,
về trại ăn cơm trưa. Hay tin tai nạn vừa những giọt nước mắt chứa đựng cả
xảy ra, tôi tức tốc chạy lên bệnh xá của niềm vui lẫn nỗi buồn.
trại để thăm Lượm. Toàn thân Lượm từ Báu nói với tôi:
dầu đến chân đã được băng bó và để nằm -“Thầy về rồi còn ai để dẫn dắt chúng
trên cáng khiêng cứu thương. Tôi đến kế em?”.
bên, nói tên tôi và hỏi thăm Lượm, nhưng Tôi đi một quãng khá xa, ngoảnh
Lượm không trả lời, có lẽ anh đang thiếp mặt nhìn lại mà vẫn thấy họ còn đứng
đi. Ngay chiều hôm đó trại cho chuyển trông theo. Tôi vẫy tay chào lần cuối mà
Lượm về nhà thương Biên Hòa và dọc lòng nghe xót xa.
đường thì Lượm đã trút hơi thở cuối cùng. Từ khi về trại A Xuân Lộc, bên gốc
Có nhiều nghi vấn, bàn tán, suy diễn cây mít là nơi chúng tôi thường gặp gỡ
theo chủ quan của từng người sau cái chết nhau để uống trà, trò chuyện trong
của Lượm. Nhưng tôi không muốn nhắc những buổi sáng Chúa Nhật nghỉ lao
đến, Lượm đã ra đi rồi, xin để cho anh ấy động. Trong thời gian đó tôi thường nhắn
yên. nhủ cho họ thấy rằng bên cạnh những
Nhớ lại thời gian khi tôi còn là Tiểu thống khổ của tù đày còn có niềm hạnh
Đoàn Trưởng TĐ1/TQLC (1968), anh em phúc xuất phát từ tình cảm chiến hữu
chúng tôi đã từng trải qua những ngày năm xưa gắn bó. Niềm hạnh phúc ấy sẽ
sống chết bên nhau ngoài chiến trận hay giúp họ có đủ nghị lực chịu đựng, vượt
những ngày vui được về vừa dưỡng quân qua nỗi khổ đau, quên đi phần nào thời
vừa trực ứng chiến nơi hậu cứ, có đầy đủ gian kéo dài chờ đợi “ánh sáng cuối
các chị Lượm, Phán, Lâm, Châm, Hải đường hầm”. Phải biết giữ gìn và trân quý
(bác sĩ Quân Y/TQLC) v.v.. Chúng tôi niềm hạnh phúc ấy và nhất là, dù nay
quây quần bên nhau trong tình thân gia không còn đơn vị nữa, chúng ta cũng
đình, khi “văn nghệ”, khi ăn uống, chuyện đừng làm gì tổn thương đến danh dự và
gẫu. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi nhìn uy tín của Binh Chủng Mũ Xanh.
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 208

