Page 98 - Đặc San TQLC 2026
P. 98
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
cơn mưa tầm tã đổ xuống đột ngột rồi ngưng Davis có gửi cho tôi vài xấp lụa dệt
để cái nóng lại trở về, nhưng đất trời có vẻ bằng tơ tằm, đó là thứ lụa quý dùng để
như dịu đi! Anh đang ở căn cứ Không quân may áo dài cho những người phụ nữ
Biên- Hòa, thuộc miền Ðông của thủ đô Sài- thanh lịch! Davis kể cho tôi nghe về y
Gòn, bay khoảng mười lăm phút! Nếu lái xe, phục cổ truyền của những người đàn bà
anh có thể nhìn thấy nhiều thửa ruộng và Việt-Nam, khiến mỗi khi họ bước đi, hai
vườn cây nằm chen lẫn nhau, vùng này lại tà áo như được bọc trong gió, và bay
có núi, tất cả đều có vẻ bình yên!!! phất phơ như hai cánh bướm!!! Cầm tấm
Bây giờ thì anh đã quen một phần nào lụa với đường vân óng ánh, nó mềm mại
với khí hậu ở đây, quanh năm giống như mùa và mát dịu như tình yêu của chàng đã
hè ở Texas, nhưng dễ chịu hơn vì vào buổi tối xoa dịu phần nào nỗi buồn của sự xa
trời lại trở nên mát mẻ! Anh có theo mấy cách, mặc dù tôi chưa biết sẽ may kiểu
người bạn ra phố, rất buồn cười khi có những áo nào với xấp lụa mềm mà Davis gửi
đứa bé chạy theo anh và nói "OK. Salem! ", cho tôi! Không biết tôi có thể chờ chàng
chúng nó là những đứa trẻ của vỉa hè, nhìn bao lâu vì tôi còn trẻ quá, tôi thèm
chúng đen đủi và gầy guộc, cái miệng toác ra những đêm đắm đuối bên chàng, tôi
cười mỗi khi bày tỏ sự thân thiện! Tuy nhiên, thèm nụ hôn ngọt ngào và vòng tay của
anh cũng thấy có nhiều trường học, trẻ con Davis vào những buổi chiều như buổi
mặc đồng phục đến trường, chúng được Cha chiều nay! Ôi những chiều cuối tuần
Mẹ chở trên những chiếc xe đạp hoặc xe gắn mùa hè cùng chàng tung tăng bên bờ
máy. Anh thấy có một cái gì đó khác biệt biển Galveston, đùa rỡn với những đợt
trong cuộc sống của những đứa trẻ trên đất sóng đẩy vào bờ, nằm phơi nắng trên bãi
nước này, có cái gì đó không bình thường cát, bây giờ chỉ còn là kỷ niệm! Bạn bè
giữa những cái bình thường, nhưng với anh tôi thật hạnh phúc với người tình của
đứa bé nào cũng có nét dễ thương! Anh lại chúng nó, còn tôi sẽ đợi chàng đến bao
nhớ đến em mai này khi thành cô giáo trẻ, với giờ???
những đứa học trò mũm mĩm, hồng hào trong Chủ nhật tôi thích đi nhà thờ, sinh
một trường tiểu học!!!" hoạt với nhóm Hướng-Đạo sinh ngoài
Năm nay là mùa hè thứ hai tôi xa trời vào những ngày trời đẹp! Tôi muốn
Davis, những lá thư vẫn đều đặn gửi về, gói nỗi nhớ chàng trong những sinh hoạt
có nhiều chuyện vui vui nhưng cũng có chung của xã hội, của gia đình, nhưng
những chuyện khá buồn, nhất là khi bạn không đơn giản thế, lúc nào tôi cũng cảm
Davis có người vĩnh viễn nằm xuống! thấy thiếu vắng, lúc nào tôi cũng cảm
Davis vẫn thường an ủi tôi, và cho rằng thấy cô đơn!!!
con người sống hay chết là do sự an bài Davis gởi cho tôi nhiều tấm hình
của Thượng-Ðế, tôi cũng cố tin như vậy, cảnh Việt-Nam, hầu hết là hình ảnh
và hy vọng chiến tranh ở đất nước xa xôi thành phố Sài-Gòn đông vui, người qua
chóng đến ngày kết thúc!!! lại như mắc cửi! Davis nói đó chỉ là mặt
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 88

