Văn



 

 

 

 

 

 


Gửi Lại Cho Em


*thơ mhhoàilinhphương

Đêm giă biệt Saigon, người ân cần nhờ tôi giữ lại.
Chiếc áo khoác rằn ri của người cọp biển qua bao mùa gió buốt, mưa sa..
Trên những chiến trường người đă đi qua
Thủy quân lục chiến kiêu hùng, ngập tràn nhuệ khí…
Đà Nẵng sóng dồn, gió bụi mù Quảng Trị
Huế mưa phùn vẫn không nhục chí trai…
Nhưng một ngày tháng tư ứa nước mắt, buông tay
Vận nước nghiệt oan, phải làm người găy súng…
Sẽ măi măi
Không c̣n chờ nhau nơi 15 Lê Thánh Tôn Saigon với hai hàng me xanh thẳm.
Khi người quay về… một thuở mộng mơ..
Đứng đội mưa mong cô bé học tṛ…
Đến với ṭa soạn Sóng Thần bằng lời thơ dung dị….
La Pagode, Givral…. ấm ḷng người chiến sĩ.
Trong những lần về phép, ghé thăm nhau…
Tôi khờ khạo trẻ con..
Chưa biết chuyện mai sau…
Người lăng bạt mây ngàn, chí trai vẫy vùng mười phương, tám hướng…
*
Người trở lại, nụ cười buồn trên đôi chân khập khểnh.
Vết thương c̣n máu đỏ chiến trường xa…
Người thương binh bi trục xuất ra khỏi Tổng Y Viện Cộng Ḥa.
Sắt máu, phi nhân của “ bên thắng cuộc “
Người có c̣n làm được thơ trong nhiều đêm thao thức?
Chiều rụng rơi trong nắng nhạt Saigon..
Nàng thơ học tṛ bên khung cửa yêu thương.
Vụng dại, mong manh
Như số phận nghiệt ngă của người dân nhược tiểu.
Không được quyền thắng hay thua giữa bàn cờ thế lực…
Lũ chúng ta không định được đời ta…
Chỉ thương biết bao nhiêu người lính Cộng Ḥa…
Đă dâng hiến hết một thời tuổi trẻ….
*
Cám ơn t́nh người
Mênh mông lặng lẽ
Đă dành cho tôi.
Như đă gửi núi sông.
Kỷ vật của người
Trong góc nhỏ của ḷng.
Xin cất giữ
Một thời…thanh xuân muôn trùng kỷ niệm.

M.H.HOÀI LINH PHUƠNG
Washington D.C tháng 08/2026.