Thơ

Dư âm ĐH 2018
T́m mày …ḿnh nằm chung
Kư ức Quận Tư
Về đâu nhỉ…khi tôi chết?
Tôi sẽ chết
Chùm khế ngọt
Nhiều đêm trăn trở
Hành trang bỏ dở
Chiều thu
Hoài cổ
Màu cờ
Kỷ niệm 64 năm sinh nhật BC/TQLC
Tiệc khao quân
Xin đừng hỏi tôi
Gửi hồn theo gió
Chuyện lạ nước nhà
Anh hùng tử, khí hùng nào tử
Bên nầy bờ Đại Dương
Thu chờ đợi
Cổ lai chinh chiến
Nếu có thể
Chinh phụ
Tiễn bạn
Thu buồn
Hoài cảm "Lính xa nhà"
Mộng buồn
Hoài niệm
Năm mốt năm
Nhớ hè xưa
Dang dở
Nỗi ưu tư
Mộng tưởng
Nỗi buồn tháng Tư...
Đường mẹ đi, đường con đi
Mày hỏi tao?
Nhớ thằng bạn cũ
Tấm h́nh rách
Kư Ức khó quên 
Chiến hữu của tôi (Đồng đội 2)
Kư ức ngày găy súng
Nhớ ngày cũ
Trả tôi về
Khóc mùa xuân
Mừng Mậu Tuất, nhớ Mậu Thân
Mưa buồn
Mừng Xuân
Xuân trong tiềm thức
Nỗi đau mẹ Việt Nam
Nhạn lạc bầy
Tuổi trẻ Việt Nam
Xuân nhớ đến Mẹ
Người Lính Già (Đại Bàng Tango)
Mùa Giáng Sinh xưa
Nhớ về chốn cũ
Nhớ nhà (Nhớ ngày ấy)
Saigon của tôi
Mănh Hổ “Tây Đô”
Kư Ức khó quên
Cọp nhớ rừng
Khi tôi chết
T́m phương giác
Gục đầu xuống
Đêm trăng nhớ bạn
Người lính và nỗi nhớ
Hương xưa của tôi
Người lính VNCH
Vịt Tiềm
Thắp nhang cho bạn
Tấm thẻ bài
Thăng trầm
Một ngày và một đời TQLC

 

 

 

 

 

 


Tôi Sẽ Chết

Tôi sẽ chết như bao người đă chết
Không cầu kỳ không đ̣i hỏi lớn lao
Lá cờ vàng bạn bè tôi sẽ phủ
Nợ Non sông dù chưa trả cũng đành

Tôi sẽ chết như bạn bè đă chết
Không súng chào không truy điệu tiễn đưa
Nếu nh́n lại c̣n bao nhiều thằng nữa
Cũng như tôi những thằng lính lạc loài

Khi tôi chết đốt thân thành tro bụi
Để hồn tôi bay bổng về quê hương
V́ nơi đó có bạn bè chiến hữu
Đón chờ tôi một thằng nữa về nhà

Khi tôi chết cố về nơi chốn cũ
Bọn chúng tôi bàn tay nắm quê hương
Về chiến địa năm xưa ḿnh chống giữ
Để được xem c̣n hay mất những ǵ

Khi tôi chết cố t́m về chiến địa
Từ núi cao nơi tôi đến và đi
Về vùng biển một thời tôi đă sống
Chiến trường xưa t́m đồng đội ngày nào

Tôi sẽ chết người lính già viễn xứ
V́ thời gian nào tha thứ một ai
Mong khi chết bạn bè tôi vuốt mắt
Hứa cùng về ḿnh sẽ gặp lại nhau

Tôi sẽ chết thằng lính già sẽ chết
Nợ non sông nợ đất nước c̣n đây
Khó nhắm mắt nhưng phải đành im phận
Biết làm sao v́ thời thế phải đành …

Tuấn TT.

(NLG. 10-10-18)

 


Văn