Cao Xuân Huy - Phù du như bọt biển Thuận An...

Anh có biết không, gặp anh lần thứ nhất,

Khi về trại tù Bình Điền, tôi nằm sát bên Kình Ngư Nguyễn Trọng Tường. Những buổi tối hai thằng dựa lưng vào mái vách bằng tranh, chỗ đầu nằm, kể cho nhau nghe chuyện trên trời dưới đất. Nhưng nhiều nhất vẫn là những chuyện của rằn ri.

Thằng Tường nó có lối nói chuyện lạ đời mà rất là hấp dẫn. Nó nói về anh mà nhập đề và kết luận thì lững lơ như nhau, đủ để cho người nghe thắm thía và ngưởng mộ về nhân vật mà nó đang kể...
Nó nhập đề như thế này:
- ĐM, thằng Huy Râu....
Thân bài: Nó nói một tiếng đồng hồ về anh.
Nó kết luận:
- ĐM, thằng Huy Râu...
Thằng Tường nó phục anh, nó mến anh, còn tôi nghe nó nói mãi về Cao Xuân Huy, đâm ra ghiền. Mặc dù chưa một lần gặp mặt.

Anh có biết không, gặp anh lần thứ hai,

Vừa đặt chân lên xứ Mỹ, tôi xin vào làm việc cho một nhà in. Sau một thời gian khi biết tôi là TQLC, một hôm người máy trưởng hỏi tôi:
-Anh Ngôn TQLC, anh có quen Cao Xuân Huy không?
Tôi nghe xương sống mình nỗi gai. Chắn là Cao Xuân Huy mà thằng Tường đã kể cho mình nghe trong tù. Tại sao thằng máy trưởng này biết Cao Xuân Huy? Chẳng lẻ Cao Xuân Huy "khét tiếng" như vậy à. Trả lời không quen Cao Xuân Huy thì quá xệ với thằng máy trưởng. Còn nói quen thì là mình nói dóc. Thôi, thì đành chịu mang tiếng là nói dóc vậy.
Tôi đã trả lời trơn lu như cá trên chui ống:
-Cao Xuân Huy hả? Bạn thân của anh ở Tiểu Đoàn 4 TQLC!

Hôm sau thằng máy trưởng đi làm và đưa cho tôi một quyển sách mỏng và nói anh Ngôn đọcđi. Vì bận làm việc, tôi không đọc chữ nào. Đêm về, ngồi dựa lưng vào cái headboard, tôi đọc một mạch từ trang đầu cho tới trang cuối...

Tôi gấp quyển sách lại, đặt trên đùi của mình. Bãi biển Thuận An ngày 26 tháng ba, đang cuồn cuộn trở về, Tháng Ba Gảy Súng Cao Xuân Huy.
Tường ơi, mày nói đúng, chuyện đùa vui trong quá khứ như là một tiên tri cho một số phận được lưu danh.

Anh có biết không, gặp anh lần thứ ba,

Houston, đang ngồi nhậu cùng hơn 20 TQLC tại khu Hồng Kông. Thằng Hiếu bổng nói lớn:
- Ê! Ngôn, Cao Xuân Huy kìa
Tôi lại nỗi gai xương sống, anh ngồi xuống bên tôi. Tôi muốn nói ở đây là cái chậm rãi của phong cách, cái nụ cười của anh làm cho người gặp mặt lần đầu tiên không cần phải phòng thủ. Cao Xuân Huy, phong thái của con sư tử già vừa thức giấc nhìn cuộc chơi bên kia đồi như là một ảo ảnh, một phù du, không nuối tiếc.

Anh có biết không, gặp anh lần thứ tư,

Hơn 50 chục thằng đang nhậu trên Đồi Gió, nhà thằng Khoẻ Hắc Long ở San José, thằng Liêm Ó Biển, tụi tôi gọi nó là Liêm Đan Mạch, nó la lớn như 130 ly:
- Ê! Trần Như Hùng, Cao Xuân Huy bây ơi!
Anh và Trần Như Hùng đến.
Vẫn phong thái của con sư tử già vừa thức giấc nhìn cuộc chơi bên kia đồi như là một ảo ảnh, một phù du, không nuối tiếc.

Một Tháng Ba Gảy Súng, một Cái lưởi câu...một...đủ để cho anh rong chơi nơi cuối trời quên lãng. Phù du như bọt biển Thuận An phải không anh Huy?

Ngôn - Sói Biển