Page 167 - Đặc San TQLC 2026
P. 167

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam

















                Lời Giới Thiệu của Khôi An:

                     Đây là một câu chuyện có thật, đã được nhân vật chính cho phép ghi lại và phổ
               biến. Hiện nay, nhân vật chính đang sống ở Mỹ, bên cạnh các con cháu thành đạt và
               hết lòng thương yêu Cô.
                     Ngoài chuyện kể về con đường phấn đấu đem các con sang Mỹ của một người mẹ,
               câu chuyện còn ghi lại nhiều chi tiết trung thực trong bối cảnh xã hội miền Nam Việt
               Nam ngay sau tháng 4/1975, cũng như tấm lòng của người dân Miền Nam đối với

               nhau trong giai đoạn vô cùng đen tối đó.
                       Nhân kỷ niệm 30/4/2021, người viết xin đăng câu chuyện này như một lời tưởng
               nhớ các cựu chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã chết trong tù ngục, và tôn
               vinh các người vợ suốt đời làm hậu phương sắt son, mạnh mẽ.

                    Mắt tôi mờ đi, tờ giấy nhòe ra. Hàng        phố kéo lại cả bầy. Tụi nó đưa ra tờ giấy
               chữ run lên, uốn éo như con rắn độc. Nó          này ra, biểu Má ký nhận. Lúc đầu Má
               phóng tới, mổ vào giữa tim tôi.                  không chịu ký, vì Má nghĩ ký nghĩa là

               “Xử phạt: Trần Văn Bé – Tử hình.”                chấp nhận rằng thằng Hai đáng bị xử tử.
                    Giọng  nói  run rẩy của tôi  vang lên       Tụi nó hăm dọa Má, nhắc tới thằng Ba
               như âm thanh từ một cơn ác mộng, “Má             còn đang bị tù ngoài Bắc. Má sợ tụi nó
               nhận tin này hồi nào?”                           đem thằng Ba ra bắn luôn nên phải cắn
               Mẹ  chồng  tôi  còn  mếu  máo  thì  cô  em       răng  ký  tên  lãnh  án  tử  hình  của  con
               chồng  nghẹn  ngào  đỡ  lời,  “Từ  tháng         mình. Má đứt từng khúc ruột, con ơi…”
               Năm, nhưng Má chưa dám nói với chị…”             Mẹ chồng tôi nghẹn lời, bà khóc nức nở.
               Mẹ chồng tôi chùi nước mắt, phân trần,           Thế là hết!
               “Má tính đi kiếm cho ra mộ chồng con                  Anh Bé đi tù tháng 6/1975, sau đó tôi

               rồi mới nói cho con biết. Bởi vậy, hổm           chỉ nhận được ba lá thư của anh. Lá cuối
               rày con đòi đi kiếm chồng, Má biểu để            cùng đề tháng 2/1976, gởi từ trại Suối
               Má kiếm cho. Má sợ con chịu không nổi            Máu, Biên Hòa. Sau đó, anh bặt tin.
               khi đối mặt với tụi công an… Con ơi, bữa              Tôi chờ đợi mòn mỏi, lên xuống trạm
               đưa  tin  tụi  nó  làm  dữ  lắm!  Công  an       công an cả  chục lần,  hỏi gì họ cũng trả
               phường,  công  an  quận,  công  an thành         lời không biết. Cuối cùng, tôi nhất quyết





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 157
   162   163   164   165   166   167   168   169   170   171   172