Page 169 - Đặc San TQLC 2026
P. 169
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
có tiếng nhà sư đọc kinh nho nhỏ, còn mẹ ruột ở Sài Gòn và trốn ở đây cho tới
chúng tôi phải kềm tiếng khóc trong ngày đi trình diện “học tập cải tạo”.
lồng ngực, nuốt ngược nỗi đau vào lòng. Mới hai năm qua mà tôi đã mất anh, con
Anh Bé sống ở khu xóm đó từ nhỏ, ai tôi đã mất cha. Người ta giết anh vì tội
cũng biết và thương mến anh, cho nên bà “trốn trại cải tạo nhằm mục đích phản
con lối xóm kéo đến rất đông, nhưng Cách Mạng!” Độc ác hơn nữa là họ
không ai dám bước vô nhà. Họ giả làm không thông báo gì cho thân nhân.
kẻ tò mò đứng trước cửa, nhưng suốt Mạng sống của anh, của những người tù,
buổi lễ họ lén dùng tay áo quẹt nước và nỗi đau của gia đình họ, đối với người
mắt, và nhìn chúng tôi bằng những cặp cầm quyền không có ý nghĩa gì!
mắt đỏ hoe, ứa tràn thương xót. Tôi quỳ Mãi hơn một năm sau từ ngày bắn
ở đó, dật dờ nửa mê, nửa tỉnh. anh, có lẽ vì mấy chục tờ đơn tìm chồng
Những hình ảnh cuối của anh trở về của tôi, họ mới gởi Tờ Trích Lục Án
trong đầu tôi. Chiều 30/4/1975, anh lái Hình về nhà. Tờ giấy đánh máy một
xe Jeep đến nhà cha mẹ tôi ở thành phố cách cẩu thả vào tháng 5/1977 đã đề
Mỹ Tho, nơi tôi đem sáu đứa con thơ từ sai ngày của phiên toà xử tử anh là
khu cư xá sĩ quan ở Bình Dương về nương 10/4/1977, trễ một năm. Tôi ngước nhìn
nhờ trong cơn hỗn loan. Tóc anh rối bời, anh trong uất nghẹn. Anh cũng đang
mặt anh bơ phờ, nhưng anh vẫn mặc đau đáu nhìn tôi. Có phải mắt anh long
quân phục trên người. Anh ôm hôn lanh vì nỗi đau cắt ruột, hay chỉ là màn
từng đứa con, rồi nói với Ba tôi, “Ba cho lệ chan hòa từ mắt tôi?
con gởi vợ con của con.” Ba tôi đã nghẹn Sau khi về lại Mỹ Tho, tôi nằm bẹp
ngào hứa, “Con đừng lo, vợ con của con trên võng, không khóc nhưng nước mắt
ở đây với Ba Má, rau cháo có nhau. Con nóng hổi tuôn ra như vắt hết sức sống
đi đâu cũng vậy, khi con trở về đây, vợ của tôi. Lòng tôi nặng trĩu niềm đau, nỗi
con của con sẽ còn đầy đủ.” Trước mặt hận. Trong đầu tôi vang vang những lời
Ba Má tôi, anh ngại ngùng không ôm tôi oán trách số phận, nguyền rủa bọn giết
lần cuối. Anh chỉ xiết tay tôi, dặn dò tôi người. Chồng tôi cả đời thanh liêm, đi
giữ sức khỏe và cố lo cho các con. Tôi quá lính Việt Nam Cộng Hoà tới lon Thiếu
bàng hoàng, lo sợ nên chỉ biết nghẹn Tá mà vẫn không mua được cho vợ con
ngào nhắc anh hết sức giữ gìn tánh một căn nhà riêng, tại sao anh phải chết
mạng. Anh lưu luyến thêm một lát rồi tức tưởi như vậy?
quay đi. Làm vợ lính, tôi đã nhiều lần nghĩ đến
Tôi đứng chết lặng ở bậc cửa. Anh leo việc chồng tử trận, nhưng thà anh hy
lên xe, rồ máy. Xe chuyển bánh. Chạy đi. sinh trong cuộc chiến để các con còn
Xa dần. Rồi mất hút. Tôi cảm thấy một được hãnh diện, để tôi còn được an ủi.
phần thân thể mình vừa bị chặt lìa ra… Bây giờ chiến tranh chấm dứt rồi, chồng
Sau này tôi mới biết anh đã lái xe về nhà tôi đã phải mang thân tù tội, tại sao
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 159

