Page 174 - Đặc San TQLC 2026
P. 174
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
loạihàng trên lề đường trước cửa chợ, tôi bản rồi tịch thu hết hàng.
quyết định không bán sỉ nữa mà bán lẻ Tôi nhớ tới lời Mẹ chồng tôi thường
để kiếm lời khá hơn. an ủi tôi rằng “trời sanh voi, sanh cỏ” mà
Tôi trải đại một tấm nylon xuống lề muốn gào lên sao các người ác vậy, đã
đường, bày một ít trái cây làm mẫu, giết chồng tôi mà còn không chừa cho
phần còn lại để trong giỏ gởi mấy cửa mẹ con tôi một cọng cỏ để ăn!
tiệm ở mặt đường, có tiệm thương tình Những ngày bị mất hàng, tôi trở về nhà
cho gởi, có tiệm bắt trả tiền. Tôi lê la từ với hai tay không, thê thảm như người
chợ Cầu Ông Lãnh tới chợ Tân Bình, chợ vừa bị cướp.
An Đông, đôi khi gặp bạn bè cũ, tôi cúi Mấy mẹ con phải ra vườn mót những
gầm mặt dưới vành nón, không dám củ khoai đẹt và hái rau dại về ăn. Ngồi
ngước lên. “Ủy Ban Trật Tự Thành Phố” nhìn đám con chia nhau dĩa rau luộc
nói rằng bán hàng trên lề đường gây hỗn chấm nước muối, lòng tôi đau nhói. Mới
loạn nên ra lệnh cấm, nhưng người dân ngày nào tôi là cô dâu hai mươi tuổi,
đói quá cứ làm liều. ngây thơ, lãng mạn cùng chồng mơ về
Từ cụ già tám mươi tuổi đến đứa bé một căn nhà ấm cúng với đàn con ngoan
sáu, bảy tuổi, từ người lành lặn tới anh ngoãn, cười giỡn rộn ràng. Bây giờ, đàn
thương phế binh, người trải tấm nylon, con tôi gầy ốm, buồn rầu còn tôi thì da
kẻ đẩy cái xe tự đóng bằng ván mục, đen sạm, tay chân chai sần, tóc tai xác
người bưng cái rổ, kẻ đội cái mâm, chúng xơ như lòng tôi tan nát.
tôi đứng ngồi la liệt trên khắp các ngả Sau nhiều lần bị công an bắt, vốn
đường để kiếm sống. Ngày nào bán được liếng sắp cạn thì tôi may mắn gặp được
khá, ngoài mấy lít gạo tôi còn mua về quý nhân. Chị là vợ của Trung Tá Kh. ở
cho con vài ổ bánh mì. Trời sụp tối tôi cùng Sư Đoàn 5 với chồng tôi, và hai gia
mới về đến nhà, nhìn chúng chia nhau đình đã ở gần nhau trong Cư Xá Sĩ Quan
nhai ngấu nghiến một cách hết sức thèm Ngô Quyền tại Bình Dương trước năm
thuồng, tôi có thêm sức mạnh để tiếp tục 1975. Không ngờ sau cuộc đổi đời, chị
lăn lộn trên vỉa hè. Tuy nhiên, những cũng dắt con về ở ngay bên cạnh xã tôi.
ngày vui thường ít hơn những ngày Con út của chị học chung một lớp với con
buồn. Rất nhiều khi đang ngồi bán thì tôi, có lẽ cùng thuộc diện con “tù cải tạo”
người ở đầu đường la, “Công an!” và mọi nên chúng thân và tâm sự với nhau. Kể
người vùng lên chạy. Những người bán qua kể lại, té ra là hàng xóm hồi xưa, con
mặt hàng gọn, nhẹ thì túm tấm trải lại, tôi vui mừng về báo cho tôi và tôi đã tìm
ôm vào người rồi biến vào trong những thăm chị. Hầu hết các con của chị Kh. đã
ngõ hẻm. Tôi quảy đống trái cây nặng lớn nên kiếm được việc làm lặt vặt để
hơn nên thường lẹt đẹt phía sau và bị sống qua ngày. Thời đó, phong trào đan
công an hốt. Công an đem tôi về “Trụ Sở mây tre và làm nón để xuất khẩu ra nước
Ban Quản Lý Chợ”, bắt ký tên vào biên ngoài lên mạnh, chị giới thiệu cho tôi
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 164

