Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2020
Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ 2017 - 2022
Thơ Văn 2023


T́m nhau
Mưa thu
Sinh nhật
Chuyện về nguồn
Nhớ Cha
Thu chiều… lặng lẽ
Chim kêu… nỗi ḷng
Nh́n Thu … Thương Phận
Huynh đệ chi binh
Quanh thau rượu
Hoàng hôn bên đồi
Nén hương mùa kiếp nạn
Tháng Tư… Trang sử…
Thằng lính già thương cảm
Thằng lính già cô độc
Thằng lính già ngủ mơ
Thằng lính già hoài niệm
Thằng lính già nhớ bạn
Phục Sinh nhiệm màu
Thương tích
Nửa đêm tỉnh giấc
Vá cờ
Xuân...và Quê tôi
Đă 50 năm
Ai nợ ai…?
Nỗi ḷng viễn xứ
Quà tặng
Quê hưong ngàn trùng
Đừng gọi tôi là ân nhân
Mùa Thu đất khách
Quê hương tôi đánh mất
Từ biệt đồng đội
Dậy đi em
Ngày chia tay
Hương xưa của tôi
Nặng trĩu niềm dau
Nổi sầu muôn thuở
Thương em…
Đếm Sao…
Hè về không Phượng đỏ
Về thăm chốn xưa
Ḍng Đời …
Ước mơ Phá Tam Giang
Ánh trăng xưa
Anh hùng tử, khí hùng bất tử
Một bài thơ không tên
45 năm đợi chờ & mơ ước
Sài G̣n yêu
Ngày đại thọ
Ḷng sơn gửi tạm giữa đất trời
Mông lung
Ḥn khô
Đêm ngủ tôi mơ
Cali mùa hạnh ngộ
Nhớ măi
Vẫn t́m em
Tháng tư hành
Gánh phù vân
Quốc hận
Nhắn lời
I am a soldier born to die
Tháng 2! Xuân vẫn ngát hương đời
Nhớ xuân xưa
Xin em
Cũng đành thôi
Đêm xuân nhớ mẹ
Mừng sinh nhật
Phút cuối
Đoản khúc Đà Lạt
Chờ
Hương ḷng
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai ?
Cho anh nói lời xin lỗi với thằng em
Hồn thức giấc
Khóc cho người nằm xuống
Vọng cố hương… nỗi nhớ
Nỗi niềm riêng
Hương xưa của tôi
Mùa Trạng Nguyên

 

 

 

 

 

 


Huế Mậu Thân 1968

 

 

Nguyễn Thị Thái Ḥa

 

Bà Nguyễn Thị Thái Ḥa là nhân chứng sống của cuộc tàn sát dân lành một cách dă man chưa từng có trong lịch sử VN của CSBV. Bà chính mắt chứng kiến ông nội và 3 người anh ruột bị tên đao phủ Hoàng Phủ Ngọc Phan sát hại. Thế nhưng cho tới nay 7.600 người thường dân Huế bị thảm sát vẫn chưa có ai chịu trách nhiệm và nhà cầm quyền CS vẫn hằng năm mở tiệc ăn mừng chiến thắng xuân Mậu Thân. Mở tiệc mừng trên tang thương và đau khổ của người dân Huế nói riêng và người Việt nói chung.

                                                ***

Nhân Chứng, Nạn Nhân Tội Ác Cộng Sản Tết Mậu Thân 1968.

Chuyện kể của một người con gái, gia đ́nh cô bị việt cộng giết gần hết.

 Tôi xin tường thuật lại chi tiết những cái chết đau thương của ông nội tôi, ba người anh, cùng một người bạn của họ, như là một nhân chứng c̣n sống sót sau tết Mậu Thân như là tiếng kêu oan cho gia đ́nh tôi, cho linh hồn của những người thân trong gia đ́nh, gia tộc tôi cách riêng, và cho người dân Huế nói chung, thay cho thân nhân tất cả những ai bị sát hại trong tết Mậu Thân 1968 bây giờ c̣n kẹt lại VN không có cơ hội nói lên những oan khiên mà họ đă gánh chịu  bởi CS, và bè lũ tay sai khát máu, như anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v… đã giết hại dân lành.

Năm 1968, tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường Cán Sự Điều Dưỡng Huế. Ngoài những giờ học lư thuyết chung tại trường, bọn sinh viên chúng tôi được chia thành nhiều toán. Mỗi toán từ 8 đến 10 người, luân phiên thực tập ở các trại bệnh trong BV Trung Ương Huế. Có những trại bệnh thì sinh viên thực tập theo giờ hành chánh. Có một vài nơi, như pḥng cấp cứu, pḥng bệnh nội thương v.v.. th́ giờ thực tập được chia làm ba ca, sáng, chiều và đêm … Ca sáng từ 7giờ đến 2 giờ chiều, ca chiều từ 2 giờ đến 9 giờ tối, và ca đêm từ 9 giờ tối cho đến 7giờ sáng hôm sau. Mỗi một nơi chúng tôi được thực tập từ 2 đến 3 tuần lễ.

Hai tuần trước Tết, toán của tôi được chia phiên thực tập ở pḥng cấp cứu. Ngày mồng hai, tôi và hai anh bạn vào ca đêm. Tết năm ny ba tôi bận đi hành quân xa không về kịp ăn tết. Thường th́ mấy anh em tôi năm nào cũng vậy, đều phải về nhà ông bà nội từ trước ngày 30 Tết, ở luôn cho hết ngày mồng một, rồi sau đó mới được tự do đi chơi, thăm viếng bạn bè…

Sau bữa cơm tối mồng một Tết, khoảng 8 giờ 30, anh Hai lấy xe Honda của anh đưa tôi tới BV, và nói sáng mai anh sẽ đến đón.

Tối mồng một Tết pḥng cấp cứu hơi vắng, chúng tôi, mấy anh sinh viên y khoa và hai nhân viên pḥng cấp cứu nói đùa với nhau rằng hôm nay tụi ḿnh… hên! Chúng tôi mang một ít mứt bánh ra vừa ăn vừa nói chuyện, vừa thay nhau thăm chừng những bệnh nhân mới nhập viện từ đêm qua chưa được chuyển trại.

Nhưng qua nửa đêm th́ bắt đầu nghe có tiếng súng. Tiếng súng lớn, nhỏ, từ xa rồi mỗi lúc một gần. Chúng tôi thốt giựt ḿnh, băn khoăn nh́n nhau, hoang mang lo sợ. Bầu không khí bắt đầu căng thẳng, mấy anh sinh viên y khoa th́ nghe ngóng bàn tán, thắc mắc không biết tiếng súng từ đâu vọng lại.

Lúc đầu chúng tôi tưởng là thành phố Huế và BV bị pháo kích, nhưng không ngờ, chừng 3, 4 giờ sáng, bất thần không biết từ ngơ ngách nào có chừng mười mấy người tràn vào pḥng cấp cứu, họ xưng là quân giải phóng. Đa số mặc áo quần đen, súng mang vai, bị rết ngang hông. Họ bắt tất cả chúng tôi băng bó cho một số người bị thương, đồng thời ḥ hét chia nhau lục soát, vơ vét, và lấy đi một số thuốc men, bông băng, dụng cụ y khoa v.v… Họ lấy sạch không chừa lại một món nào, kể cả những bánh mứt chúng tôi để trong pḥng trực. Trong lúc bọn họ đang tranh nhau lục lọi, th́ ầm một cái, một tiếng nổ rớt rất gần, đâu đó trong BV, rồi tiếng thứ hai, thứ ba…rớt ngay con đường phía trước cổng chính BV, kề pḥng cấp cứu… Điện trong pḥng cấp cứu vụt tắt. Thừa lúc bọn chúng nhốn nháo kéo nhau đi, chúng tôi mạnh ai nấy t́m đường chạy thoát thân.

Ra khỏi pḥng cấp cứu, tôi cắm đầu chạy, tôi không định hướng được là ḿnh đang chạy đi đâu. Súng nổ tư bề, cứ nằm xuống trốn đạn, rồi đứng lên chạy, cứ thế mà chạy, chạy bất kể tả hữu. Cho tới khi tôi đâm sầm vào một người, định thần ngó lại mới biết đó là cha Trung, tuyên úy của BV. Cha từ phía một trại bệnh nào đó t́nh cờ chạy về phía tôi. Nét mặt cha cũng thất thần, đầy vẻ lo âu, nhận ra tôi, cha hỏi:Con ở mô chạy lại đây?” Tôi nói:Từ pḥng cấp cứu”. Vừa nói vừa theo cha, chạy về phía nhà nguyện của BV và cũng là chỗ ở thường ngày của cha. Đến đó th́ đă có hai bà sơ ḍng áo trắng và vài người nữa không biết từ trại bệnh nào cũng chạy lại đây. Tôi nhận ra trong số đó có sơ giám thị suốt trong sáu năm tôi nội trú tại trường trung học Jeane d’ Arc.

Cha Trung quen biết ông nội và ba mạ tôi, thỉnh thoảng ngài có ghé đến thăm ông nội nhà ở đường Hàm Nghi, nên ngài biết tôi. Không biết chạy đi đâu nữa tôi ở lại đó với cha hai bà sơ, và mấy người nữa.

Bốn năm ngày liền chúng tôi chui rúc trong nhà nguyện, không dám chạy ra ngoài và cũng không liên lạc được với một ai từ những trại bệnh khác. Súng nổ tư bề nên ai ở đâu th́ cứ ở đó.

Sau khi đám người xưng là “quân giải phóng” ở Cấp Cứu kéo nhau đi, chúng tôi không gặp, không thấy bọn VC nào nữa, hay chúng đang lẫn trốn trong những trại bệnh khác th́ tôi không biết.

Tới ngày thứ năm, ruột gan như lửa đốt, không biết ông bà nội, mạ và mấy anh em tôi trên đường Hàm Nghi ra sao. Tôi nói với cha Trung: “Cha ơi con muốn muốn về nhà. Cha bảo: “Không được, súng đạn tư bề, nguy hiểm lắm, cứ ở đây với cha và mấy sơ đi đă, khi mô có lính ḿnh xuất hiện th́ mới đi được. Tôi hỏi, khi mô th́ lính ḿnh mới tới, cha nói không sớm th́ muộn họ cũng sẽ phản công thôi, cha nói như để trấn an tôi và mọi người thôi chứ trên mặt cha th́ vẫn đầy vẻ lo âu.

Không biết nghe tin từ đâu mà một người trong nhóm nói người ta chạy vô ở trong nhà thờ Phủ Cam đông lắm. Tôi nghe càng nóng ḷng muốn chạy về nhà. Muốn đi phần v́ sốt ruột muốn gặp mạ với mấy anh em tôi, phần v́ đói. Đă mấy ngày không có ǵ ăn ngoài mấy ổ bánh ḿ cứng c̣ng của Caritas c̣n sót lại ở nhà nguyện chúng tôi chia nhau gặm…cầm hơi!

Tôi quyết định chạy về t́m gia đ́nh. Tôi liều. Trên người tôi chỉ có bộ đồ đồng phục dính đầy máu, tôi chạy ra phía sau cổng BV, t́m đường về nhà. Vừa chạy vừa lo, ngó tới, ngó lui không một bóng người, nhưng tiếng súng th́ nghe rất gần. Không biết mấy lần vấp, tôi té xuống. Té rồi lồm cồm ḅ dậy, vài bước lại vấp té. Tôi lạnh run, hai hàm răng đánh ḅ cạp, nh́n cảnh tượng xác người nằm đây đó, máu me đóng vũng, không biết họ bị thương đâu đó ở bên ngoài chạy vào gục chết ở đây. Quá sợ hăi, tôi định chạy trở lại nhà nguyện th́ bất thần thấy anh Văn hớt ha hớt hải từ cổng sau BV chạy vô.

Văn là bạn của anh Hải, anh kế tôi, hai người cùng học ở Văn Khoa. Nhà Văn ở miệt trên, gần ḍng Thiên An. Mặt mày Văn xanh xao, hai mắt thất thần. Gặp tôi Văn lắp bắp, nói không ra hơi: “Ti ơi thằng Hải bị bắn chết rồi. Hắn bị bắn ở bên Văn Khoa”! Toàn thân run rẩy, tôi khuỵu xuống. Văn đỡ tôi đứng lên. Lại có tiếng nổ rất gần, Văn hoảng hốt kéo tôi chạy lại ngồi xuống bên trong bức tường sát cánh cổng sau BV. Hai đứa tôi run rẩy ngồi sát vào nhau. Lát sau, tiếng được tiếng mất, anh lắp bắp kể. Văn nói mấy đêm rồi Văn với mấy người anh của tôi trốn đạn trong nhà thờ Chánh Ṭa (nhà thờ Phủ Cam), nhưng rồi đêm qua có mấy sinh viên của ḿnh dắt một toán VC vô nhà thờ đọc một lô danh sách, họ lùa người đi đông lắm, không biết họ đưa đi đâu. Văn kể một hơi mấy tên “sinh viên của ḿnh” nhưng bây giờ tôi không c̣n nhớ nổi. Khi đám người bị lùa đi, thân nhân của họ khóc la thảm thiết. Sau đó Văn, anh Hải cùng mấy người bạn rủ nhau trốn ra khỏi nhà thờ và mạnh ai nấy t́m đường trốn.

Ra khỏi nhà thờ, không biết trốn chui, trốn nhủi, chạy quanh, chạy co, làm sao mà Văn với anh Hải lại tới được trường y khoa. Anh Lộc, anh Kính đi lạc hướng nào không biết. Hai anh hè nhau chui vô pḥng thí nghiêm trốn th́ thấy có vài người đă bị bắn chết từ bao giờ mà những vũng máu đọng dưới họ c̣n tươi lắm. Văn, anh Hải hoảng hồn chạy trở ra. Chưa ra khỏi cửa th́ gặp Hoàng Phủ Ngọc Phan (HPNP) và Nguyễn thị Đoan Trinh (NTĐT) cùng mấy sinh viên khác nữa Văn không biết tên, chỉ biết họ đồng bọn với HPNP. Văn biết mặt Phan là v́ Văn có người anh học y khoa cùng lớp với Phan.

Gặp Văn, Phan nạt nộ: “Tụi mi chạy trốn đi mô? Khôn hồn th́ chạy qua bên Văn Khoa tập trung ở đó để đi tải thương”.

 Hải và Văn biết không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của bọn HPNP nên vội vàng chạy bộ xuống Văn Khoa, hy vọng bị bắt đi tải thương chứ không bị giết.

Bọn Trinh, Phan chạy xe Honda nên họ tới trước, và cũng đă bắn trước một số người khác rồi. Hải, Văn không biết nên lúc thúc chạy đến. Anh Hải chạy vô trước, nghĩ là sẽ gặp được một số bạn bè khác, cùng đi tải thương với nhau như lời HPNP nói.

Vừa vô tới giảng đường th́ anh Hải bị HPNP bắn gục ngay. Văn mắc đi cầu, t́m chỗ phóng uế nên chạy vô sau anh Hải.. Mới tới cửa th́ nghe tiến súng, tiếng hét của anh Hải, Văn quay đầu bỏ chạy. Chưa kịp rượt theo Văn th́ bỗng ầm, một tiếng nổ đâu đó, trong sân trường đại học, khiến HPNP và đồng bọn hoảng hốt leo lên xe Honda tháo chạy. Văn thoát chết, chạy như điên, như khùng, chạy vô BV, và t́nh cờ gặp tôi trong đó.

Nghe anh Hải bị bắn trong sân đại học Văn Khoa, tôi bỏ ư định về nhà, tôi muốn chạy qua Văn Khoa t́m anh tôi, hy vọng anh chưa chết, tôi nghĩ sẽ t́m cách đưa anh vô BV cấp cứu. Tôi khóc nói với Văn: “Em tới chỗ anh Hải. Văn can: “Ti đừng đi, tụi nó có thể trở lại. Tôi mặc kệ Văn ngồi đó, vừa khóc vừa chạy. Một lát nghe tiếng chân Văn sau lưng, miệng th́ nói: “Ti ơi, vô BV trốn đi, Hải nó chết thiệt rồi, mà chân vẫn bước theo tôi. Tôi như người mất hồn, vừa đi, vừa chạy, vừa khóc. Trời ơi, thật là khủng khiếp, chỉ một đoạn đường từ cổng sau BV tới sân trường VK mà không biết bao nhiêu là xác người, áo quần vung văi khắp nơi.

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, th́ gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí. Gặp lại Phan, Văn run rẩy, Phan chưa kịp nói th́ Văn đă lắp bắp phân trần: “Em qua BV kiếm con Ti chớ em không có trốn mô, xin anh cho em với con Ti đem xác thằng Hải về nhà rồi em trở lại đi… tải thương.

Phan không trả lời Văn, hắn nh́n tôi ác độc: “Mi về nhà kêu thằng Lộc, thằng Kính xuống đây mà đem thằng Hải về. Tôi líu lưỡi: “Em không biết hai anh em ở mô mà kêu.

Trước đây tôi không hề biết mặt HPNP, mà cũng chưa hề nghe nói tới tên người này v́ trước năm 68 tôi c̣n là học sinh trung học. Có thể các người anh của tôi th́ biết, v́ họ là những lớp sinh viên đàn anh, đă từng qua những khó khăn đối đầu với đám sinh viên theo phe “tranh dấu, lên đường xuống đường” của những năm trước.

HPNP to nhỏ ǵ với những người đồng bọn rồi quay lại ra lệnh cho tôi với anh Văn đem xác anh Hải về nhà. Chưa biết nghĩ cách nào để đem xác anh Hải về th́ Văn thấy một chiếc xích lô bị bể bánh xe sau, nằm cạnh vách tường trường Jeane d’Arc. Văn gọi tôi theo anh. Chúng tôi đẩy chiếc xích lô sứt cọng gẫy càng về phía Văn Khoa.

Có chừng 10 xác người trong đó. Tôi không dám nh́n lâu. Chúng tôi hè hụi khiêng Hải bỏ lên xích lô. Xác anh đă cứng, đùm ruột ḷi ra ngoài trông rất khủng khiếp. Hai mắt vẫn c̣n mở trừng. Miệng vẫn c̣n há ra.

HPNP vừa đánh anh Văn bằng báng súng vừa chửi: “Chuyến ni mi trốn nữa, mi gặp lại tau là mi chết”. Văn run rẩy lắp bắp: “Dạ lạy anh, em không dám nữa mô. Rồi chúng tôi hè hụi đẩy chiếc xích lô mang xác người anh xấu số của tôi nhắm hướng cầu Kho Rèn đi lên.

Nhà tôi ở trên đường Hàm Nghi. Qua khỏi cầu một chút. Suốt quăng đường từ đó về đến nhà, có rất nhiều đám lính bộ đội Bắc Việt đứng tụm năm, tụm ba. Chúng tôi không bị bắt giữ lại v́ có HPNP chạy đi trước ra dấu cho họ để cho chúng tôi đi.

Khúc đường ngang trường Thiên Hựu cũng có rất nhiều xác người nằm ri rác. Nhiều vũng máu, xác người bị ruồi bu đen. Đă mấy ngày không có ǵ trong bụng, tôi vừa đi vừa ói khan, Văn cũng vậy. Chúng tôi ráng sức đẩy chiếc xích lô, trong lúc HPNP cùng hai người đàn bà nữa cứ chạy xe đảo tới, đảo lui hối chúng tôi mau lên. Tôi nghe chúng nó hỏi nhau, bên Lư Thường Kiệt, Nguyễn Huệ c̣n ai nữa không? Có mấy chiếc xe Honda chở gạo, bánh tét, đă tịch thu của nhà ai đó chạy vô trường Thiên Hựu.

Lúc đó bỗng dưng có mấy chiếc trực thăng xuất hiện trên trời nhả đạn xuống, Văn nói như reo bên tai tôi: “Ti ơi, máy bay của ḿnh. Mừng chưa kịp no, th́ trời ơi, từ những cửa sổ trên lầu của trường Thiên Hựu những họng súng lớn nhỏ nhả đạn, nhắm hai chiếc trực thăng mà bắn, lúc đó chúng tôi mới biết là VC đang ở trong trường Thiên Hựu quá nhiều. Hoảng hồn tôi, Văn chạy lại ngồi sụp xuống bên tường rào của trường tránh đạn. Phan và đồng bọn biến đâu mất. Tụi nó như ma, khi ẩn, khi hiện. Nhưng chỉ được một lát, hai chiếc trực thang bay đâu mất… Chúng tôi thất vọng, khi thấy Phan với đồng bọn xuất hiện hối chúng tôi đi.

Lên tới cầu Kho Rèn, thấy một đám người, đàn ông, đàn bà, con nít bị bắt trói chung với nhau ngồi trên đầu cầu. Họ ngồi gục đầu xuống hai đầu gối. Tiếng con nít khóc, tiếng mấy bà mẹ dỗ con: “Nín đi con ơi. Đi ngang qua họ mà chúng tôi không dám nh́n. Có tiếng người trong đám gọi tôi: “Ti ơi, quay lại tôi nhận ra chị giúp việc của mẹ tôi và vợ của một chú cùng đơn vị với ba tôi ở Tiểu Đoàn 12 Pháo Binh Phú Bài. Tôi đoán họ là những người từ trên Phủ Cam, chung quanh cầu Kho Rèn, Hàm Nghi và những con đường chung quanh đó chạy xuống t́m đường trốn lên Phú Lương th́ bị bắt.

Tôi định dừng lại hỏi thăm th́ HPNP trờ xe tới nạt nộ:Đi mau, ngó chi?

 Trên đoạn đường từ Văn Khoa ngang qua trường Thiên Hựu, cầu Kho Rèn, lên tới nhà nội chúng tôi thấy nhiều người bị trói dính chùm vào với nhau đi trước mấy người mặc đồ đen đi dép râu, mang súng.

Súng nổ tư bề mà sao không thấy bóng dáng lính ḿnh ở đâu cả. Chỉ thấy lính bộ đội Bắc Việt khắp nơi!

Trên đường Hàm Nghi, Nguyễn Thị Đoan Trinh chạy ngang nhà nào mà y thị gật đầu là y như rằng trong đó có người bị bắt đem ra, người th́ bị bắn tại trước nhà, người th́ bị dắt đi, mấy ông bà cụ trong nhà chạy theo nằm lăn ra đường khóc la thảm thiết. Bọn lính Bắc th́ cứ chửi thề luôn miệng: “Địt mẹ, câm mồm, ông bắn bỏ mẹ bây giờ”. Hai chúng tôi cứ nghiến răng, cúi mặt, lầm lủi đẩy chiếc xích lô mang xác Hải đi tới. Khi gần tới nhà tôi ở số 24 đường Hàm Nghi th́ HPNP và NTĐT rà xe lại gần bảo tôi: “Không được đẩy vô nhà mi, đẩy lên trên tê”.

Đẩy lên trên tê, tôi hiểu đây là đẩy lên nhà ông bà nội tôi. Cũng trên đường Hàm Nghi nhưng nhà nội tôi ở trên dốc, hướng đi lên Phủ Cam. Nhà ba mạ tôi th́ ở gần cầu Kho Rèn.

Tôi cũng không hề biết mặt Nguyễn Thị Đoan Trinh trước đó. Trong hoàn cảnh này tôi mới biết mặt y thị là nhờ anh Văn nói. Tội nghiệp anh Văn, cứ tưởng khi HPNP biểu cùng tôi đẩy xác anh Hải về là được tha chết. Anh Văn và tôi cũng không ngờ rằng đoạn đường từ Văn Khoa lên tới nhà nội trên đường Hàm Nghi là đoạn đường sau cùng chúng tôi đi chung với nhau trong cuộc đời này

Lên tới nhà nội, chúng tôi đẩy Hải vô bên trong hàng rào chè tàu, bỏ Hải ngoài sân tôi với Văn chạy vào nhà, nhà vắng ngắt, đi từ trước ra sau bếp gọi ông ơi, mệ ơi. Nghe tiếng ông nội yếu ớt từ trong buồng vọng ra:

-Ai đó, đứa mô đó?

-Con đây, ông nội.

Nghe tiếng tôi, ông tôi hấp tấp chạy ra, bước chân xiêu xiêu, ông chạy lại ôm tôi, ông khóc, ông nói:

-Lạy Chúa lạy Mẹ, cháu tui con sống.

Tôi không khóc được, tôi run rẩy trong tay ông nội. Ông tưởng tôi sợ nên an ủi:

-Con c̣n sống mà về được đây là phúc lắm rồi, ở đây với ông nội, không can chi mô. Nghe nói mạ mi đưa ba thằng em mi chạy lên Phú Lương rồi, không biết tới mô rồi, thoát được không? Lạy Chúa, lạy Mẹ phù hộ

Tôi không nói v́ quá mệt, kéo tay ông nội ra ngoài, thấy Văn ngồi bệt dưới nền nhà, ông hỏi:

-Đứa mô giống thằng Văn rứa bây?

Văn ̣a khóc, tôi khóc theo, kéo ông nội ra sân. Nh́n thấy xác Hải, ông nội tôi khuỵu xuống, miệng th́ kêu:

-Trời ơi, trời ơi, răng mà ra nông nỗi ni…!

Chúng tôi đem Hải vào nhà, đặt anh trên divan. Ông nội lấy mền đắp lên xác Hải.

Hai người anh tôi đang trốn trên trần nhà đ̣i xuống nh́n mặt Hải. Ông nội không cho. Anh Lộc giở nắp trần nhà sát góc tường, tḥ đầu xuống vừa khóc vừa nói:

-Ti, đẩy cái ghế đẩu qua cho anh.

Tôi nghe lời, ra đằng sau bếp lấy cái ghế đẩu mang lên để ngay góc pḥng cho anh Lộc nhẩy xuống.

Ông nội ngó lên, quơ quơ hai tay, giọng ông lạc đi:

-Dừng xuống, ông nội lạy con, đừng xuống, ở trên đó đi mà…

Anh Kính đang ở trên đó, cũng đang khóc. Lộc chưa kịp nhẩy xuống th́ nghe tiếng nói, tiếng chân người ngoài sân. Anh vội vàng đóng miếng ván lại th́ bọn HPNP cũng vừa vào đến.

Thấy Phan bước vô, mặt Văn biến sắc, anh lắp bắp nói với ông nội;

-Anh Phan cho tụi con đem xác về đó ông ơi.

Ông nội đứng im không nói. Hai mắt cú vọ của nó ngó ông nội hỏi:

-Thằng Lộc, thằng Kính ở mô?

Ông nội nói:

-Tui không biết.

 Phan gằn giọng:

-Ông thiệt không biết tụi hắn ở mô? Tụi hắn năm mô cũng về ăn tết ở đây mà ông không biết răng được?

Ông nội nói:

-Ba ngày tư ngày tết, ăn xong th́ tụi hắn đi chơi, đi thăm bà con họ hàng chứ chẳng lẽ ở nhà hoài răng? Chừ th́ tui biết tụi hắn ở nhà mô mà chỉ?

Mắt Phan ngó láo liên khắp nơi, chợt thấy cái ghế đẩu ngay góc pḥng, nó cười khan một tiếng. Tôi đứng núp sau lưng ông nội, HPNP hung hăng bước tới, xô ông nội qua một bên, nó nắm lấy tóc tôi kéo tôi ra về phía hắn. Ngó lên trần nhà la lớn:

-Lộc, Kính, Hiệp, tụi mày không xuống tau bắn con Ti

Nó vừa nói, vừa xoáy mái tóc dài của tôi trong tay, nó đẩy tới, đẩy lui. Tôi đau điếng, tôi sợ, tôi run lẩy bẩy, nước mắt ứa ra nhưng không dám la thành tiếng. Ông nội tôi chấp tay lạy nó như tế sao:

-Tui lạy anh tha cháu tui, con gái con lứa, hắn biết chi mô.

Thằng Phan càng la lớn:

- Tau biết tụi mi trên đó, có xuống không th́ nói, tau bắn con Ti.

Phan xô tôi té xuống, lấy chân đạp lên lưng tôi, hắn chĩa mũi súng lên đầu tôi hô:

-Một, hai, ba…

Lập tức anh Lộc mở nắp trần nhà tḥ đầu xuống la to:

-Đừng, đừng bắn em tau, tau xuống, để tau xuống…

Ông nội tôi chạy lại giữ cái ghế cho anh Lộc bước xuống, hai chân ông run, ông té sấp, đang lúc anh Lộc t́m cách tuột xuống, tḥ hai chân xuống trước, hai tay c̣n vịn trần nhà, khi đôi chân vừa chạm chiếc ghế đẩu th́ HPNP đă nổ súng, đạn trúng ngay chính giữa cổ, máu phọt ra, Lộc lăn xuống sàn nhà toàn thân anh dẫy dụa mấy cái rồi nằm im.

Mặc ông nội tôi la hét thất thanh, Phan chĩa súng bắn lên trần nhà, nghe tiếng anh Kính lăn tới đâu, nó bắn tới đó, bắn nát trần nhà, hết đạn nó dành lấy cây súng của một thằng khác bắn tiếp, cho tới khi anh Kính tôi rớt xuống theo mấy miếng ván.

Anh Văn ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt, bịt tai, run lẩy bẩy, ngồi kề bên cạnh anh, người tôi tê cóng, đái ỉa ra cả quần, ông nội tôi nhào tới ôm anh Kính, hai mắt trợn trừng, anh đang thều thào những lời sau cùng, ông khóc, ông chửi rủa thằng Phan, nó say máu, bắn luôn ông nội tôi. Ông tôi đổ xuống bên cạnh anh Kính.

Bắn ông tôi xong chúng kéo nhau đi, bắt anh Văn theo...

C̣n lại một ḿnh, tôi ḅ lại ôm lấy ông nội, tôi khóc không ra tiếng, tôi thở không ra hơi, hai bàn tay tôi ướt đẫm máu, máu của ông nội tôi, tôi ḅ sang anh Lộc, ḅ sang anh Kính, tôi lay, tôi gọi, tôi gào, không ai nghe tôi hết, anh tôi không trả lời tôi, hai con mắt, bốn con mắt, sáu con mắt đều mở trừng trừng!

Ông nội tôi nằm im, máu trong ngực ông vẫn tuôn ra từng ṿi. Tôi gục đầu xuống xác ông lịm đi.

Không biết bao lâu th́ tôi tỉnh lại, nhưng không ngồi dậy nổi. Cứ nằm ôm lấy xác ông nội. Tóc tôi bết đầy máu, toàn thân tôi, máu, phân và nước tiểu đẩm ướt. Tôi không c̣n sức để ngồi lên. Không biết tôi nằm bên cạnh xác ông tôi với ba người anh như vậy là bao lâu, khi tỉnh dậy th́ thấy hai vợ chồng bác Hậu, vài người lối xóm của với ông nội đang ở trong nhà.

Họ dọn dẹp, khiêng bộ ngựa trong nhà bếp ra trước pḥng khách, đặt xác ông nội cùng với ba người anh tôi nằm chung với nhau. Hai bác gái đem tôi vào pḥng tắm, phụ nhau tắm rửa cho tôi như một đứa con nít, bác Hậu lấy áo quần của bác mặc cho tôi. Tâm trí tôi hoàn toàn tê liệt. Tôi không c̣n khóc được, không c̣n mở miệng nói được câu nào. Ngày cũng như đêm ngồi rũ rượi bên cạnh xác của ông tôi, các anh tôi. Tôi không c̣n sợ chết. Nhưng sao tụi nó không giết luôn tôi? Trời hỡi, trời ơi!

Nh́n thấy tôi tiều tụy, mỗi ngày bác Hậu gái khuấy cho tôi vài muổng bột bích chi ép tôi uống. Thiệt ra nhà nội cũng chẳng c̣n chi. Gạo cơm, bánh mứt th́ bị tụi nó khiêng đi hết rồi. Bác Hâu c̣n dấu được ít gạo, ít than nấu cháo uống cầm hơi với nhau.

Ngày hôm sau thằng Phan trở lại, Bác Hâu xin phép được chôn ông tôi và mấy người anh sau vườn nhà nhưng nó không cho, nó nói:

-Cứ để đó!

Đă hơn bảy ngày, xác đă bắt đầu śnh lên và nặng mùi. Mà Phan không trở lại. Một buổi tối, tụi bộ đội Bắc Việt đến lục lọi kiếm gạo, bác Hậu xin chúng nó đào huyệt sau nhà để chôn ông nội và ba người anh tôi. Chúng nó bảo:

-Ừ, thối quá rồi th́ chôn đi, nhưng chỉ được đào một lỗ huyệt thôi.

Vợ chồng bác Hậu khóc lóc năn nỉ:

-Mấy anh ơi, người chết rồi biết chi, anh cho tụi tui đào 4 huyệt.

Chúng không cho. Chúng nó phụ bác Hậu đào huyệt. Bảo đem cả bốn người bỏ xuống chung một lỗ. Lấp lẹ đi, thối quá. Bác Hậu với mấy người trong nhà không ai muốn làm, ngó nhau mà khóc…

Chiều tối hôm đó Văn trở lại với Phan và mấy thằng bộ đội. Chúng nó bắt Văn phụ với mấy thằng bộ đội khiêng từng người ra bỏ xuống huyệt. Hai vợ chồng bác Hậu theo ra vườn. Tôi kiệt sức nằm vùi một chỗ nhưng tai tôi vẫn nghe rơ những lời đối thoại trong nhà. Tôi không đủ can đảm theo ra vườn chứng kiến cảnh vùi lấp những người thân yêu của tôi. Nằm trong buồng ông bà nội nhưng tôi nghe rơ từng tiếng cuốc xẻng đang đào đất. Tâm trí tôi quay cuồng, ruột gan tôi đứt đoạn. Trời ở đâu, đất ở đâu? Tôi gọi ông tôi, gọi anh Lộc, anh Kính, anh Hải, không ai nghe tôi hết…

Khi bốn cái xác người được bỏ xuống, miệng lỗ chưa được lấp, th́ tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng kêu gào của vợ chồng bác Hậu, nhưng không nghe tiếng của Văn. Tiếng bác Hậu kêu:

-Văn ơi, Văn ơi!

Giọng bác đ̣i đoạn, th́ tôi biết chuyện ǵ đă xẩy ra cho Văn. Toàn thân tôi lẩy bẩy, tôi cảm thấy khó thở, một lần nữa cứt và nước đái trong người tôi túa ra.

Tôi nghe tiếng mấy thằng bộ đội ḥ hét bảo lấp đất lại. Bác Hậu và những người hàng xóm của nội tôi đành phải làm theo. Khi tụi bộ đội VC bỏ đi, bác Hậu chạy vào buồng ṿ đầu, bức tai, giọng tức tưởi:

-Thằng Văn nằm chung với ba thằng anh mi rồi con ơi! Trời ơi, là trời ơi!

Bác Hậu đấm ngực:

- Không biết thằng Văn đă chết chưa mà hắn bắt tui lấp. Văn ơi là Văn ơi, con tha tội cho bác, trời ơi người mô mà ác như rứa…

Tôi lặng người, nghe bác Hậu khóc anh Văn.

Sau lần đó không đứa nào trong bọn chúng trở lại, kể cả tụi bộ đội. Chắc nhà ông tôi chẳng c̣n người để mà giết, chẳng c̣n của cải chi để mà cướp nữa. Hơn hai mươi ngày, tôi nằm liệt lào trong nhà nội. Bên ngoài súng đạn vẫn tư bề.

Hai vợ chồng bác Hậu không nỡ bỏ tôi lại một ḿnh, trong lúc bác nghe ngóng và biết đa số dân Phủ Cam đă t́m đường chạy thoát được xuống Phú Lương. Bác năn nỉ tôi:

-Ráng ăn uống thêm một chút để có sức mà chạy, không lẽ con nằm đây chờ chết? Con không muốn t́m mạ con răng?

Hôm sau nữa tôi theo gia đ́nh bác Hậu t́m đường chạy lên Phú Lương v́ nghe nói lính Mỹ, lính ḿnh đă thấy xuất hiện chung quanh đây rồi.

Đi xuống ngă cầu Kho Rèn th́ cầu đă bị sập, bác theo đoàn người đi hướng khác, tôi đi theo như người mất hồn, họ đi đâu tôi theo đó, tôi không c̣n nhớ là ḿnh đă đi qua được những nơi đâu. Có điều tôi lấy làm lạ, trên đường chạy giặc, mỗi khi đạn pháo bắn khắp nơi mà người ta cứ gồng gánh nhau mà đi, không ai chịu dừng lại kiếm chỗ tránh đạn, người ta nói với nhau, khi mô mà có mọc chê hay đạn pháo chi đó th́ bọn VC chui vô nhà dân để trốn đạn, chúng nó không ra đường để chặn bắt dân lại, v́ vậy người ta cứ chạy bất kể, dưới lằn mưa đạn người ta càng chạy đi đông hơn.

Ôi những người dân tội nghiệp của xứ Huế thà chết dưới bom đạn c̣n hơn để bị lọt vô tay quân sát nhân ác độc.

Cuối cùng th́ tôi cũng về đến được Phú Lương gặp mạ và ba đứa em trai của tôi. Quá đau khổ, Mạ tôi bị phát điên khi hay tin cái chết của ba người anh và ông nội. Ít lâu sau ba tôi trở về sau một đợt hành quân nào đó của Tiểu Đoàn 12 Pháo Binh Phú Bài. Thấy mạ tội như vậy, biết không thể trở lại đường Hàm Nghi ông mướn nhà ở tạm tại Phú Lương.

Sau khi Huế được giải thoát. Ba tôi nhờ bà con lối xóm cải táng Văn, ba người anh, và ông nội tôi, tang lễ được cử hành tại nhà thờ Phủ Cam do cha Nguyễn Phùng Tuệ chủ tế. Gia đ́nh anh Văn đồng ư cho anh Văn được nằm lại trong miếng vườn nhà ông nội tôi cùng với ba người anh của tôi.

Ba tôi được giải ngũ khoảng giữa năm 69. Mạ tôi vẫn trong cơn điên loạn không thuyên giảm. Ba tôi quyết định bỏ Huế đem hết gia đ́nh vào Long Khánh sinh sống. Nhà nội giao lại nhờ hai bác Hậu coi chừng. Nhà ở 24 Hàm Nghi (gần dường rầy xe lửa) th́ bán cho ai đó tôi không rơ.

Đó là những cái chết oan khiên của những người ruột thịt thân yêu mà tôi phải chứng kiến tận mắt với muôn ngàn đau đớn. Trong bà con thân tộc nội ngoại hai bên của tôi có rất nhiều người bị bắt đi ở nhà thờ Phủ Cam, một số bị bắt ở nhà thờ ḍng Chúa Cứu Thế. Số người bị chôn sống, mất tích lên tới 70 người. Tất cả đều là học sinh, sinh viên, thường dân, nông dân, buôn bán ở chợ An Cựu.

Sau Tết Mậu Thân 1968, những người bà con c̣n lại của tôi quá đau khổ, sợ hăi, họ đă âm thầm bỏ Huế, tản mác khắp nơi, thay tên đổi họ mà sống…

Sau biến cố tháng 4 đen 1975, gia đ́nh tôi lại là những nạn nhân của lũ Cộng Sản ác độc, vô luân. Ba tôi và những đứa em trai c̣n lại cũng đă chết sau mười mấy năm bị đày đọa trong lao tù CS.

Đă 40 năm qua, những vết thương đó vẫn c̣n tươi rói trong tôi. Nỗi đau mỗi ngày một đầy. Đó là những cái chết oan khiên trong muôn ngàn cái oan khiên của dân Huế.

Tôi là người con duy nhất trong gia đ́nh c̣n sống sót sau tết Mậu Thân cũng như sau những ngày mất nước. Nay viết lại những cái chết thương tâm của những người thân yêu trong gia đ́nh tôi với tư cách là một nhân chứng và nạn nhân, để tố cáo tội ác của Cộng Sản, có như thế, oan hồn của ông nội và anh em tôi mới có thể siêu thoát

Tôi sẵn sàng ra làm nhân chứng trước ṭa án quốc tế, cũng như xuất hiện trước các phương tiện truyền thông khi cần thiết.

Xin tŕnh tên tuổi ông nội tôi, và của ba người anh bị sát hại:

Tên ông nội: Nguyễn Tín, 70 tuổi.

Ba người anh: Nguyễn Xuân Kính, sinh viên y khoa, sinh năm 1942.

Nguyễn Xuân Lộc. sinh viên luật, sinh năm 1946

Nguyễn Thanh Hải, sinh viên Văn Khoa, sinh năm 1949

Lê Tuấn Văn, sinh viên Văn Khoa, bạn của anh Hải tôi.

Tưởng nhớ 7.600 người dân Huế bị thảm sát trong cuộc tổng tấn công của Cộng Sản, Tết Mậu Thân 1968

 

 

 

 

 


Văn


Hỏi ngă chánh tả tự vị
Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Các cấp chỉ huy và đồng đội TQLC

Lạng Sơn Thiếu Tướng Bùi Thế Lân
Tango Đại Tá Nguyễn Thành Trí
Sài G̣n Đại Tá Tôn Thất Soạn


Huế Mậu Thân 1968
Ánh mắt của Cha
Thương Phế Binh TQLC
Hải Trường, Bến Đá và đại lộ Kinh Hoàng
Giọng ca thời "Đỏ Lửa"
Kiếm ăn trong thùng rác!
Nhận xét về phim Mưa Đỏ
Phiếm: Không khó
Tiếng nước tôi! Hỏng to rồi!
Lá cờ phủ trên những Anh Hùng Quảng Trị 1972
Màu cờ và sắc áo
Phóng viên CBS đi với ĐĐ 4/TĐ2 Tháng 5/1972
Tàn cơn binh lửa
Vũ Đức Giang
Hành quân triệt thoái
Những Niên Trưởng đáng kính
Tháng Ba lại về
Nỗi ḷng băn khoăn của lớp người VNCH lưu vong thế hệ thứ nhất
Năm Tị nói chuyện Rắn
Ngậm ngùi,,, Tiếc thương...
Chuyện t́nh buồn
Ḿnh ơi! Em muốn...
Đây Long Giao, Suối Máu
Người hùng TQLC Trần Ba
Poncho
Quân Cán Chính VNCH chết trong trại tù "Cải Tạo"
Bão Beryl và Đại Hội 2024
Đại Hội 2024: Những tấm chân t́nh của Đại Gia Đ́nh TQLC
Người về từ thành cổ
Đại Hội TQLC 2024 tại Houston
Houston - Chuyện bên lề
Thương Phế Binh, Ông Là Ai?
Ḷng biết ơn nhân ngày Lễ Những Người Cha 2024
Một ngày không thể quên
Giầy Saut trong tử địa
Những nhân chứng sống sót của một thời thảm khốc
Tôi đi khám Bás Sĩ
Bóng người hay bụi sương?
Lần đầu nhập trận
Cố Trung Tá Nguyễn Văn Nho
Trước sau như một!
Louisiana 2023 – Rằn Ri gặp mặt
Môt ban nhạc lạ đời
Những điều ít người biết về bài hát "Kỷ vật cho em"
An Dương
Ngược ḍng thời gian
Người lính cuối cùng
T́m tự do
Tù cải tạo…Những nỗi buồn khó phai
Danh sách Quân Dân Chính chết trong tu cải tạo
Đón xuân này nhớ xuân xưa
"Tù cài tạo" - Những nỗi vui buồn khó quên
Trở lại Cổ Thành
Những ngộ nhận về chiến tranh Việt Nam từ phía Hoa Kỳ
Gặp gỡ Chú Long Hồ
Tango: Ngày này năm xưa! Ngày này năm nay!
Saigon đă tṛn năm
Ngày về từ rừng núi Hiệp Đức
Trường Sơn bỏ lại sau lưng
Cuộc hành tŕnh
Bên kia bờ sông Thạch Hăn
Chung g̣ng định phận
Kỷ niệm cổ thành Đinh Công Tráng - Quảng Trị 1972
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Cố vấn TQLCHK trao Bronze Star cho NT Đặng Bá Đạt
Nhật Kư Cali: Ngàn năm mây bay
Quỳ hôn đất thân yêu
Sau 46 năm nước mắt vẫn c̣n rơi!
Chuyện mắc dịch
Vui buồn cùng Cọp Biển
Cái ǵ của Cesar … Cái ǵ của Thương Phế Binh …
Hỏng rồi tiếng nước tôi !!! Phần 1 - Phần 2
Bạn tôi, người y tá tên Ri
Hai bà chị
Trận đánh tháng 3/75 Quân Khu I
Thu hát cho người
Sự nghiệp 4 chữ, lư tưởng 2 chữ
TĐ2/TQLC Tiêu diệt chiến xa CSBV thuộc Trung Đoàn Tăng-Thiết Giáp 202
T́nh với Nghĩa
Xuân ở nơi nào?!
Tuổi 70, Chán mớ đời!
Họ nhà "Cu"
Con sáo bạc má và người tù
Quân khu IX ơi. Chào mi!
Chuyện về bức tượng TQLC
Tháng 3, kư ức về anh
Ngày ra trại
Một buỗi chiều xuân
Đêm xuân Đà Lạt
Nhánh mai vàng
Phục Hưng Tự