Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn
Thơ Văn 2020
Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ
2017 - 2022
Thơ Văn 2023
Gă Lính
Già… Chết muộn & Ngủ mơ
Trăn trở nỗi
buồn
T́m nhau
Mưa thu
Sinh nhật
Chuyện về nguồn
Nhớ Cha
Thu chiều… lặng lẽ
Chim kêu… nỗi ḷng
Nh́n Thu … Thương Phận
Huynh đệ chi binh
Quanh thau rượu
Hoàng hôn bên
đồi
Nén hương
mùa kiếp nạn
Tháng Tư… Trang
sử…
Thằng
lính già thương cảm
Thằng lính
già cô độc
Thằng lính
già ngủ mơ
Thằng lính
già hoài niệm
Thằng lính
già nhớ bạn
Phục Sinh
nhiệm màu
Thương tích
Nửa đêm tỉnh
giấc
Vá cờ
Xuân...và Quê tôi
Đă 50 năm
Ai nợ ai…?
Nỗi ḷng viễn xứ
Quà tặng
Quê hưong
ngàn trùng
Đừng gọi tôi
là ân nhân
Mùa Thu đất
khách
Quê hương
tôi đánh mất
Từ biệt đồng đội
Dậy đi em
Ngày chia tay
Hương xưa của tôi
Nặng trĩu niềm dau
Nổi sầu muôn thuở
Thương em…
Đếm Sao…
Hè về không
Phượng đỏ
Về thăm chốn xưa
Ḍng Đời …
Ước mơ Phá Tam
Giang
Ánh trăng xưa
Anh hùng tử,
khí hùng bất tử
Một bài thơ không tên
45 năm đợi chờ & mơ ước
Sài G̣n yêu
Ngày đại thọ
Ḷng sơn gửi tạm
giữa đất trời
Mông lung
Ḥn khô
Đêm ngủ tôi mơ
Cali mùa hạnh ngộ
Nhớ măi
Vẫn t́m em
Tháng tư hành
Gánh phù vân
Quốc hận
Nhắn lời
I am a soldier
born to die
Tháng 2! Xuân vẫn
ngát hương đời
Nhớ xuân xưa
Xin em
Cũng đành thôi
Đêm xuân nhớ mẹ
Mừng sinh nhật
Phút cuối
Đoản khúc Đà Lạt
Chờ
Hương ḷng
Nỗi ḷng biết ngỏ
cùng ai ?
Cho anh
nói lời xin lỗi với thằng em
Hồn thức giấc
Khóc cho người nằm
xuống
Vọng cố hương… nỗi
nhớ
Nỗi niềm riêng
Hương xưa của tôi
Mùa Trạng Nguyên
Không ai biết… người đàn ông ngồi trong tiệm sửa xe đó, đă từng
giữ cả bầu trời.
Cho đến khi… một hộp cơm nóng, làm sống lại một cuộc đời.
Psl.
Tôi làm nghề giao hàng chợ Saigon, tiểu bang Michigan.
Tôi tấp xe vào một tiệm sửa xe cũ kỹ nằm lọt thỏm sau dăy nhà kho lạnh lẽo. List mua hàng chỉ vài chục đô, vài lon súp, ít gạo, mấy gói ḿ. kèm ḍng nhắn ngắn ngủi:
“Để trước cửa. Tôi bận làm đằng sau”
Tuyết hôm đó rơi nhiều đến nghẹt thở. Gió rít qua từng khe cửa như tiếng hú.
Tôi đặt đồ ở cửa rồi. Nhưng khi bước lại gần, tôi nghe tiếng radio khe khẽ… Một bản nhạc Việt nam cũ, run run như hơi thở người già.
Tôi liền gơ cửa.
Một lúc lâu sau, cửa mở hé.
Một ông cụ người Việt bước ra. Tóc bạc trắng, lưng hơi c̣ng, mặc bộ đồ làm việc dính đầy dầu mỡ. Hơi thở ông phả ra làn khói trắng.
— “Ủa… tôi dặn để ngoài mà… lạnh lắm… vào làm ǵ cháu?”
Giọng miền Nam. Nhưng ấm.
Tôi cười, xách đồ vào:
— “Dạ tuyết lớn quá, cháu sợ ướt hết… Với lại… gặp đồng hương, chào nhau tiếng cho đỡ lạnh bác.”
Ông nh́n tôi. Lâu hơn b́nh thường.
Như muốn chắc… tôi là người Việt thật.
Rồi ông gật nhẹ:
— “Ừ… tiếng ḿnh… nghe ấm hơn cái máy sưởi.”
Tôi quay lơ, nghẹn một chút … và nói:
— “Bác… vẫn c̣n làm việc ạ?”
Ông quay sang, đưa tay vỗ vai nhẹ như vỗ vai một người bạn cũ:
— “Làm cho đỡ nhớ… chứ sức đâu nữa cháu.”
Rồi ông im lặng.
Một lúc, ông nói, rất chậm:
— “Hồi xưa… bác là thợ máy… trong quân đội.”
Tôi khựng lại:
— “Dạ… quân đội nào bác?”
Ông nh́n thẳng vào tôi.
Ánh mắt đó… không c̣n là của một ông già.
— “Việt Nam Cộng Ḥa.”
Không gian như lặng đi. Ngoài kia,
tuyết vẫn rơi.
Ông kéo ghế, ngồi xuống, giọng trầm hẳn:
— “Hồi đó… tụi bác sửa trực thăng. Có khi đạn c̣n nóng… phải chui vào gầm máy… làm cho kịp chuyến bay… chở anh em ra trận.”
Ông cười khổ... rồi có hôm… người ta
chở về xác người trong bao nylon.”
Tôi đứng lặng. Không dám thở, không chen vào.
Ông tiếp:
— “Thua trận… mỗi thằng một ngả. Qua đây… làm hăng… nuôi con… tưởng đời vậy là xong.”
Ông nh́n ra cửa.
Tuyết phủ trắng.
— “Ai ngờ… cuối đời… lại ngồi đây… đếm từng đồng… như lính đếm đạn hồi đó!”
— “Con cái bác… không ở gần sao?”
Ông cười. Lần này… không c̣n tiếng.
— “Tụi nó thành đạt rồi… bác mừng. Nó nói: ‘Ba về ở với tụi con.’”
Ông dừng lại.
— “Nhưng bác không quen… sống trong nhà mà… không có mùi dầu máy.”
Rồi ông nh́n xuống tay ḿnh.
Đôi tay run.
— “Với lại… lính mà cháu… quen đứng gác một ḿnh rồi.”
Câu đó… như một cú đánh vào tim tôi,
lặng im…
Tôi quay mặt đi. Xin phép ra xe. Tôi chạy thẳng tới tiệm cơm Việt
gần đó. Mua một phần cơm sườn nóng, thêm canh chua, thêm sữa đậu
nành nóng. Tay tôi run… không phải v́ lạnh…
Khi quay lại, tôi đặt túi đồ lên bàn.
Ông nh́n… ngơ ngác:
— “Cháu… giao lộn rồi.”
Tôi lắc đầu:
— “Không lộn đâu bác.”
Ông nhíu mày:
— “Bác không có tiền trả thêm…”
Tôi cắt ngang, nhẹ thôi:
— “Dạ… lính đàn em… mời lính đi trước một bữa cơm.”
Ông đứng im. Rất lâu.
Rồi hỏi nhỏ:
— “Cháu… cũng lính hả?”
Tôi lắc đầu:
— “Dạ không… nhưng cháu mang ơn.”
Ông cười. Mắt đỏ.
— “Ơn ǵ… tụi bác thua rồi mà…”
Tôi nh́n thẳng vào ông:
— “Nhưng bác… chưa bao giờ bỏ chạy.”
Không gian như đọng lại. Ông quay mặt
đi. Hai vai run…
Đôi bàn tay dầu mỡ… run rẩy mở hộp cơm. Hơi nóng bốc lên. Ông hít
một hơi thật sâu.
Rồi nói, giọng vỡ vụn:
— “Mùi này… giống mấy bữa cơm trước khi ra phi trường… hồi 75…”
Tôi không dám ở lại lâu. Chỉ chào:
— “Bác ăn cho nóng.”
Ra tới xe, tôi ngồi yên rất lâu.
Qua kính chiếu hậu… Tôi thấy ông. Một
người lính già.
Ngồi một ḿnh giữa xưởng lạnh. Ăn từng muỗng cơm… chậm… rất chậm…
Như sợ ăn nhanh quá… th́ dĩ văng cũng lạnh lẽo theo.
⸻
Người ta hay nói về “ư chí người Việt nơi xứ người”.
Nhưng ít ai thấy… Có những người lính... Đă đi qua chiến tranh, qua lưu vong…
Mà cuối đời…
Chỉ c̣n một góc xưởng lạnh và một bữa cơm nóng… làm ấm lại cả một đời.
Nếu ngoài kia bạn gặp một người già nói tiếng Việt…
Đừng chỉ hỏi họ “ăn chưa?”
Hăy hỏi thêm một câu:
— “Ngày xưa… bác làm ǵ?”
V́ có thể… bạn đang đứng trước một người từng giữ cả bầu trời.
Phạm Sơn Liêm
Hỏi ngă
chánh tả tự vị
Cách sử dụng "I"
và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi
& ngă" trong
tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong
tiếng Việt
Xưng hô tiếng
Việt...
Các cấp chỉ huy và đồng đội TQLC
Lạng
Sơn Thiếu Tướng Bùi Thế Lân
Tango
Đại Tá Nguyễn Thành Trí
Sài G̣n Đại Tá Tôn Thất Soạn
Ông già và hộp cơm nóng
Huế - B́nh an với ba lần thấm máu TQLCVN
Huế Mậu Thân
1968
Ánh mắt của Cha
Thương Phế Binh TQLC
Hải Trường,
Bến Đá và đại lộ Kinh Hoàng
Giọng ca thời
"Đỏ Lửa"
Kiếm ăn
trong thùng rác!
Nhận xét về
phim Mưa Đỏ
Phiếm: Không khó
Tiếng
nước tôi! Hỏng to rồi!
Lá cờ phủ trên những Anh Hùng Quảng Trị 1972
Màu cờ và sắc áo
Phóng viên CBS đi với ĐĐ 4/TĐ2 Tháng 5/1972
Tàn cơn binh lửa
Vũ Đức Giang
Hành quân triệt thoái
Những Niên
Trưởng đáng kính
Tháng Ba lại về
Nỗi ḷng
băn khoăn của lớp người VNCH lưu vong thế hệ thứ nhất
Năm Tị nói
chuyện Rắn
Ngậm ngùi,,,
Tiếc thương...
Chuyện t́nh buồn
Ḿnh ơi! Em
muốn...
Đây Long
Giao, Suối Máu
Người hùng
TQLC Trần Ba
Poncho
Quân Cán Chính VNCH chết trong trại tù "Cải Tạo"
Bão
Beryl và Đại Hội 2024
Đại Hội 2024:
Những tấm chân t́nh của Đại Gia Đ́nh TQLC
Người về từ
thành cổ
Đại Hội
TQLC 2024 tại Houston
Houston -
Chuyện bên lề
Thương Phế Binh, Ông
Là Ai?
Ḷng biết ơn nhân
ngày Lễ Những Người Cha 2024
Một ngày
không thể quên
Giầy Saut
trong tử địa
Những nhân
chứng sống sót của một thời thảm khốc
Tôi đi khám Bás
Sĩ
Bóng người
hay bụi sương?
Lần đầu nhập
trận
Cố Trung Tá
Nguyễn Văn Nho
Trước sau như
một!
Louisiana 2023 – Rằn
Ri gặp mặt
Môt ban nhạc lạ
đời
Những điều
ít người biết về bài hát "Kỷ vật cho em"
An Dương
Ngược ḍng
thời gian
Người lính cuối
cùng
T́m tự do
Tù cải
tạo…Những nỗi buồn khó phai
Danh sách Quân Dân Chính chết trong tu cải tạo
Đón xuân
này nhớ xuân xưa
"Tù cài
tạo" - Những nỗi vui buồn khó quên
Trở lại Cổ Thành
Những ngộ nhận về chiến tranh Việt Nam từ phía Hoa Kỳ
Gặp gỡ Chú Long
Hồ
Tango: Ngày này năm
xưa! Ngày này năm nay!
Saigon đă
tṛn năm
Ngày về
từ rừng núi Hiệp Đức
Trường
Sơn bỏ lại sau lưng
Cuộc hành tŕnh
Bên kia
bờ sông Thạch Hăn
Chung g̣ng
định phận
Kỷ niệm cổ thành Đinh Công Tráng - Quảng Trị 1972
Thiên
hùng ca dựng một ngọn cờ
Cố vấn TQLCHK trao Bronze Star cho NT Đặng Bá Đạt
Nhật Kư Cali:
Ngàn năm mây bay
Quỳ hôn đất thân
yêu
Sau 46
năm nước mắt vẫn c̣n rơi!
Chuyện mắc dịch
Vui buồn cùng
Cọp Biển
Cái ǵ
của Cesar … Cái ǵ của Thương Phế Binh …
Hỏng rồi tiếng
nước tôi !!! Phần 1 -
Phần 2
Bạn tôi,
người y tá tên Ri
Hai bà chị
Trận đánh
tháng 3/75 Quân Khu I
Thu hát cho
người
Sự
nghiệp 4 chữ, lư tưởng 2 chữ
TĐ2/TQLC Tiêu diệt chiến xa CSBV thuộc Trung Đoàn Tăng-Thiết
Giáp 202
T́nh với Nghĩa
Xuân ở nơi nào?!
Tuổi 70,
Chán mớ đời!
Họ nhà "Cu"
Con sáo bạc
má và người tù
Quân khu IX ơi. Chào mi!
Chuyện về
bức tượng TQLC
Tháng 3, kư ức
về anh
Ngày ra trại
Một buỗi chiều
xuân
Đêm xuân Đà Lạt
Nhánh mai vàng
Phục Hưng Tự